Chương 3: (Vô Đề)

Hệ tiêu hóa: ?

Cái hệ tiêu hóa kia rõ ràng bị tiếng quát của anh làm cho đứng hình, đến nỗi cả đoạn ruột đang nhúc nhích cũng ngừng lại theo.

Lâm Kiến Uyên quát xong thì cũng giật mình theo. Tim anh đập thình thịch, giơ tay nói: 

"Khoan đã, xin lỗi... Cậu đợi tôi một lát."

Anh quay người vào phòng mình, khóa trái cửa lại, sau đó vội vàng bóc viên thuốc ra bắt đầu uống.

Cái vừa rồi là thứ quái gì vậy? Miệng và yết hầu nối với ruột, nguyên một bộ hệ tiêu hóa hoàn chỉnh. Trong nhà anh sao lại có thứ này... Không đúng, nhất định lại là ảo giác rồi.

Nhưng ảo giác này lại đối thoại với anh. Ruột biết nói tiếng người nghe thật không ổn chút nào, nhưng nó đúng là dùng miệng nói… Nó là một bộ hệ tiêu hóa cô lập! Không được, phải uống nước, viên thuốc mắc vào cổ họng rồi.

Lâm Kiến Uyên vội vàng lấy nước đun sôi để nguội uống hết viên thuốc. Viên thuốc đó ngọt lịm, tan chảy ngay khi vào miệng, mang lại cho anh một cảm giác như đang chữa lành tâm hồn một cách nhanh chóng.

Lâm Kiến Uyên lập tức cảm thấy mình đã khỏe mạnh trở lại. Anh hít một hơi thật sâu, đầy tự tin đẩy cửa ra.

Hệ tiêu hóa: "Cậu ổn chưa?"

Vậy mà cái nội tạng hồng hào đó vẫn còn ở đó!

Lâm Kiến Uyên: "..."

Lâm Kiến Uyên im lặng hai giây, đột nhiên nhớ ra hình như sáng sớm hôm nay có nhận được tin nhắn từ chủ nhà.

Anh lấy điện thoại ra, lại làm cái động tác "Cậu từ từ" rồi cúi đầu bắt đầu lục lại lịch sử trò chuyện.

"Thú vị thật đấy." Nội tạng hồng hào đột nhiên khẽ cười một tiếng, "Lần đầu tiên tôi gặp người như cậu đó."

Lâm Kiến Uyên nhanh chóng lướt đến khung chat của chủ nhà, mọi chuyện sáng tỏ.

Chủ nhà nói hai ngày nữa sẽ có người đến xem phòng, bảo anh dọn dẹp nhà cửa. Nếu phòng trống bên cạnh vẫn không có người thuê thì chỉ có thể tăng tiền thuê nhà của anh.

Anh nhớ rồi. Chủ nhà gửi tin nhắn lúc 7 giờ rưỡi sáng, khi đó Lâm Kiến Uyên đang ở trên tàu điện ngầm giờ cao điểm buổi sáng, người đông như cá mòi đóng hộp.

Anh nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn mới của WeChat, liều mạng không sợ bị chen rơi điện thoại, khó khăn lắm mới mở khóa màn hình được, kết quả liền nhìn thấy chủ nhà bảo anh dọn dẹp vệ sinh và tăng tiền thuê nhà.

Lúc đó Lâm Kiến Uyên suýt nữa thì ném luôn điện thoại ra ngoài.

Giờ mà dọn dẹp phòng thì chắc chắn không kịp, mà dù có kịp thì anh cũng sẽ không quay về. Quá rắc rối. Chủ nhà chắc chắn chỉ muốn tìm cớ tăng tiền thuê nhà..... Vậy nên cái nội tạng hồng hào đang đứng trước mặt này, có khi không phải là nội tạng.

Thực ra đó là người? Chẳng lẽ anh đột ngột mắc bệnh hiểm nghèo nên nhìn con người thành thứ kỳ quái?

Đúng rồi. Nội tạng thì đâu cần thuê nhà, chỉ có con người mới cần thuê nhà chứ.

Lâm Kiến Uyên nhanh chóng bình tĩnh lại, mỉm cười với cái nội tạng hồng hào kia nói: "Chào bạn, chào bạn. Vừa rồi tôi hơi chưa tỉnh ngủ, xin lỗi nha."

Nội tạng hồng hào: "?"

Đoạn ruột mềm mại từ từ nhúc nhích, phát ra tiếng "ục ục". Nội tạng hồng hào nói: "Chào bạn à?"

Lâm Kiến Uyên: "Căn phòng này khá tốt, tiện nghi xung quanh đầy đủ, khu vực cũng được, chủ nhà cũng là người tử tế, sáng nay còn bảo tôi dọn dẹp phòng để bạn nhìn không chê. Nhưng lúc đó tôi đã đi làm rồi nên chưa kịp, xin lỗi nha." 

Lâm Kiến Uyên vừa nói vừa cố gắng sắp xếp nhà cửa, đá đôi giày vứt bừa ra tủ giày, rồi nhanh nhẹn dọn dẹp hộp cơm vứt trên bàn ngày hôm qua.

Khi dọn bàn, anh phát hiện màn hình máy tính của mình đang bật, trên màn hình là một bộ phim truyền hình Nhật Bản.

Khó trách sẽ có câu "Tắm rửa trước, ăn cơm trước, hay là ăn em?"... Cái vị bạn cùng phòng mới đến này còn rất thích trêu chọc người khác nữa chứ. Lâm Kiến Uyên nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!