"Anh, anh có tâm sự à?"
Hôm sau đi làm, Lâm Kiến Uyên vẫn bất giác nghĩ về chuyện hôm qua. Bị Bùi Thạc hỏi như vậy, anh cũng nhận ra trạng thái của mình không ổn.
Bác sĩ Sầm nói, cứ giữ mãi mọi chuyện trong lòng là không tốt.
Thế là Lâm Kiến Uyên tuân theo lời dặn của bác sĩ: "Cũng không hẳn là tâm sự, chỉ là hơi phiền một chút."
"Hửm hửm?" Bùi Thạc lập tức ghé lại gần, đôi mắt cún con sáng lấp lánh, ánh mắt và biểu cảm đều viết rõ dòng chữ "Anh nói đi, em đang nghe".
Lâm Kiến Uyên kể cho Bùi Thạc nghe về những chuyện khó chịu nhất mà anh đã gặp phải từ khi ở cùng với bạn cùng phòng đến nay.
Bùi Thạc nghe xong thì lộ ra vẻ suy tư.
Lâm Kiến Uyên: "Cậu gặp phải chuyện này bao giờ chưa? À, cậu toàn ở ký túc xá nhỉ. Có lẽ là ở cùng bạn học tốt hơn một chút, dù sao thì mỗi ngày còn cùng nhau đi học mà. Ít nhiều cũng có chủ đề chung."
Anh và Huề Ngọc thì khác, hai người không có chủ đề chung. Một người đi làm, một người đi học, đến cả cơ hội gặp mặt cũng rất ít.
Nghĩ kỹ lại thì đến giờ anh vẫn không biết gì về Huề Ngọc. Vừa không biết cậu ta là người ở đâu, cũng không biết cậu ta học trường nào, chuyên ngành gì.
Thực ra Huề Ngọc cũng chẳng biết gì về anh. Hai người họ căn bản chưa từng nói về chuyện này.
Đôi khi anh cảm thấy Huề Ngọc giống như... một tòa lâu đài trên không trung. Có cảm giác như thể không dính chút khói lửa nhân gian nào.
Nhưng thực ra Huề Ngọc cũng khá biết ăn?
Hơn nữa sức ăn cũng khá lớn.
Thôi được, vậy thì không phải lâu đài trên không trung.
Thế thì là cái miệng máu giữa không trung? Hahaha.
"Anh, em nói thật nhé." Lời nói đột ngột của Bùi Thạc cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Kiến Uyên, "Em thấy có lẽ anh hơi hiểu lầm cậu ấy rồi."
Lâm Kiến Uyên: "Sao lại nói vậy?"
Bùi Thạc: "Ừm, anh đợi em tìm một chút."
Anh chàng vừa nói vừa lấy điện thoại ra, mở danh bạ WeChat và lướt liên tục.
Một lúc sau, Bùi Thạc nhấn vào avatar của một người, nói: "Anh xem này, người này phải rất lâu rất lâu mới đăng một bài trên Vòng bạn bè, sau đó cậu ấy lại cài đặt 'Chỉ hiển thị bài đăng trong 3 ngày', nên khi nhấn vào sẽ như thế này."
Lâm Kiến Uyên nhìn sang, Vòng bạn bè của người kia trống trơn, chỉ có một dòng thông báo[Bạn bè chỉ hiển thị Vòng bạn bè trong ba ngày gần nhất].
"Còn nếu chặn em, không cho em xem Vòng bạn bè thì sẽ như thế này." Bùi Thạc lại nhấn vào một người khác.
Vòng bạn bè của người kia thì không có dòng thông báo này, mà là một khoảng trắng hoàn toàn.
Lâm Kiến Uyên lập tức hiểu ý của Bùi Thạc: "Vậy tức là, chỉ cần đã từng đăng bài, cho dù không có quyền xem, thì vẫn có thể nhấn vào Vòng bạn bè được?"
"Đúng vậy."
"Vậy không phải càng kỳ lạ hơn sao?" Lâm Kiến Uyên nói, "Thời đại bây giờ mà cũng có người chưa bao giờ đăng bài trên Vòng bạn bè á?"
Bùi Thạc lộ ra vẻ do dự.
Lâm Kiến Uyên: "Có gì thì nói đi."
Bùi Thạc: "Thôi được rồi. Anh, em nghi ngờ cái tài khoản mà cậu ấy dùng để kết bạn với anh là acc clone."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!