Chương 12: (Vô Đề)

Tên trộm Squishy háo hức chờ đợi, Ốc sên xoa tay. Bỗng nhiên, Lâm Kiến Uyên vác chiếc ghế máy tính đầy oán khí đi thẳng về phía bức tường đang khóc.

Sau đó, anh hiên ngang ngồi xuống!

Tên trộm: "?"

Bức tường đang khóc: "?"

"Mày thấy mình thảm lắm phải không? Hay là hai ta đổi chỗ cho nhau nhé?" Lâm Kiến Uyên u ám nói.

Bức tường đang khóc: "Hả?"

Bức tường không ngờ con người này lại nói ra những lời như vậy, định vui vẻ đồng ý, thì Lâm Kiến Uyên nhanh chóng nói tiếp:

"Mày làm tao nhé, thay tao đi sửa cái bản kế hoạch chó má đã sửa đi sửa lại 180 lần này. Sửa xong mới được về."

"Đừng quên trên lầu còn có thằng ngu đó, bảo mày sửa phương án mà không nói rõ sửa chỗ nào, chỉ nói "cảm giác không đúng"."

"Chắc mày cũng ở công ty không chỉ một ngày nhỉ? Hai hôm trước tao còn nghe mày khóc. Giờ Word, Excel, Photoshop, Canva, SPSS chắc thạo hết rồi ha?"

"Vừa hay mày là cái tường chứ không phải người, mày cũng không cần nghỉ cuối tuần, có thể 007. Mày xem, công việc này hợp với mày biết bao."

Bức tường đang khóc: "?"

Tên trộm Squishy vội vàng kêu lên: "Không phải, anh làm gì vậy? Sao phải đối xử với nó bằng tình cảm, lý lẽ chứ! Anh mau đánh nó đi! Nhanh lên, đánh nó như anh đã đánh tôi ấy!!"

Lâm Kiến Uyên chẳng thèm để ý đến lời phản đối của Squishy, toàn thân bốc lên luồng khí đen và oán khí ngút trời, tiếp tục nói với bức tường đang khóc: 

"Đừng tưởng nộp kế hoạch lên là xong chuyện, qua được ải sếp ngu này thì còn có bên A ngu hơn."

"Mày vĩnh viễn không biết bên A nghĩ cái quái gì. 11 giờ đêm gọi điện thoại liên tục kêu tao sửa phương án, tao thức trắng đêm sửa cho hắn đến 4 giờ sáng gửi đi không thấy hồi âm, 3 ngày sau mới trả lời lại tao bảo vẫn dùng bản đầu tiên."

"Nhà có mèo con, muốn tao thêm mèo vào, dự toán hai nghìn bảo tao không được mời người khác, lại còn tìm AI bói toán, bấm tay tính toán nói năm nay không nên thấy màu đỏ, bảo tao phải thể hiện không khí lễ hội rực rỡ vui tươi nhưng toàn bộ quá trình không được dùng màu đỏ…"

Đúng là trời đất không dung thứ nổi, bên A khốn nạn không thể nào tả xiết!

Bức tường: "Đừng nói nữa! Nghe một chút mà tôi đã sắp nghẹt thở rồi!!!"

Lâm Kiến Uyên không trả lời, chỉ một mực liệt kê.

Rắc! Bức tường nứt ra một khe lớn trong cơn sụp đổ.

---

Cùng lúc đó, trên tầng hai.

Khương Thần đang ngồi xổm trong văn phòng, lo lắng không yên.

Chuyện gì thế này!

Sao Lâm Kiến Uyên không nói lời nào đã nổi điên thế kia!

Đang tăng ca ngon lành, đột nhiên hét lớn một tiếng "Im miệng", khiến Khương Thần sợ đến mức không dám thở mạnh, vội vàng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Giọng mình cũng không lớn lắm mà… Khương Thần đang gãi đầu, lại thấy Lâm Kiến Uyên cực kỳ bực bội túm lấy chiếc ghế máy tính, vẻ mặt hung ác bước tới.

Khương Thần còn tưởng anh định lên lầu, sợ đến mức vội vàng khóa trái cửa văn phòng, tức tốc gọi 110.

Không ngờ điện thoại báo cảnh sát vừa được kết nối, Lâm Kiến Uyên lại không lên lầu, mà ngồi xuống chỗ cầu thang, đối diện với bức tường bắt đầu nói chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!