Sầm Tranh ngẩng đầu, nhìn Lâm Kiến Uyên đang mời bạn cùng phòng vào.
"Bác sĩ Sầm nói có chút chuyện muốn nói với anh... Ừm, tôi cũng không rõ. Anh ăn no chưa?"
Khóe miệng Lâm Kiến Uyên nở một nụ cười thật tươi, trong mắt có ánh sáng.
Vẻ mặt đó rõ ràng là đang nói chuyện với một người bạn rất thân, Sầm Tranh liếc mắt một cái là biết ngay, lúc này toàn thân Lâm Kiến Uyên đều rất thả lỏng.
Chỉ có một vấn đề.
Người bạn mà Lâm Kiến Uyên đang mời là một khoảng không khí.
Thậm chí anh còn nhường chỗ cho khoảng không khí đó, để nó ngồi bên cạnh mình.
Sầm Tranh không kìm được mà thầm thở dài.
Sau đó nói với khoảng không khí: "Chào cậu. Chuyện là thế này, gần đây bệnh tình của Lâm Kiến Uyên có một chút thay đổi..."
Là một bác sĩ tâm thần có kinh nghiệm, Sầm Tranh rất rành các kỹ năng giao tiếp với "người bạn không tồn tại" này.
Anh ta không cần biết "người bạn không tồn tại" này trả lời cái gì, anh ta chỉ cần chủ động nắm bắt nhịp điệu cuộc trò chuyện, tiếp tục cuộc đối thoại một cách mơ hồ là được.
Sầm Tranh bình tĩnh dặn dò "bạn cùng phòng" những điều cần lưu ý khi nhập viện, không để cho Lâm Kiến Uyên nghi ngờ chút nào.
Sau khi xác nhận xong tình hình bệnh trạng của Lâm Kiến Uyên, Sầm Tranh đưa giấy nhập viện đã kê cho anh.
Lâm Kiến Uyên nhận lấy giấy nhập viện, nói: "Cảm ơn bác sĩ Sầm. Vậy lúc tôi nhập viện, anh vẫn phụ trách tôi à?"
"Đúng vậy." Sầm Tranh nghĩ một lúc rồi nói: "Khu bệnh ở đây quản lý khá nghiêm ngặt, lần đầu đến có thể sẽ không quen. Hay là thế này, dù sao tôi cũng sắp hết giờ làm rồi. Cậu ra ngoài đợi tôi một lát, khoảng nửa tiếng? Sau đó chúng ta cùng nhau đến khu nội trú."
Sầm Tranh thật sự không yên tâm để Lâm Kiến Uyên một mình đi làm thủ tục nhập viện.
Lâm Kiến Uyên có chút bất ngờ: "Hả? Không cần đâu ạ, tôi tự đi được."
Sầm Tranh còn chưa kịp giải thích, Lâm Kiến Uyên đã tự mình phản ứng lại: "Ồ, anh sợ tôi giữa đường bỏ trốn, nên muốn đích thân áp giải tôi qua đó đúng không."
Sầm Tranh không nhịn được cười: "Chuyện này mà cũng bị cậu nhìn thấu à."
"Không trốn đâu, bác sĩ yên tâm, tôi chỉ mong được nghỉ bệnh thôi." Lâm Kiến Uyên cười xua tay, "Với lại chẳng phải còn có bạn cùng phòng giám sát tôi sao. Bệnh này của tôi không chữa khỏi, bạn cùng phòng cũng không thể để tôi về nhà được."
Nói rồi anh quay đầu nhìn "bạn cùng phòng" không khí một cái.
Cũng không biết người bạn cùng phòng không khí đó đã nói gì, nụ cười trên mặt Lâm Kiến Uyên càng rạng rỡ hơn, ngay cả trong mắt cũng tràn đầy ý cười.
Sầm Tranh bình tĩnh quan sát Lâm Kiến Uyên, trong lòng bỗng hiện ra một logic.
Bạn cùng phòng là nam.
Lâm Kiến Uyên là GAY?
Sầm Tranh đột nhiên tỉnh ngộ. Anh nhớ ra dạo gần đây trên mạng rất thịnh hành việc gọi chồng, vợ là "bạn cùng phòng".
Hay thật. Hóa ra là loại bạn cùng phòng này à.
Xưng huynh gọi đệ với không khí thì thôi đi, sao lại còn yêu đương với không khí nữa vậy.
Trông càng thảm hơn.
Ra khỏi phòng khám, Lâm Kiến Uyên và bạn cùng phòng dắt nhau đến sảnh tầng một, làm thủ tục nhập viện ở cửa sổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!