Chương 36: (Vô Đề)

Đoạn ruột mềm mại, lành lạnh, đúng là cảm giác anh vừa chạm phải lúc nửa tỉnh nửa mê.

Ruột cong cong quá dài, dài đến mức Lâm Kiến Uyên phải dùng một tay vớt qua đỉnh đầu, nhưng đầu còn lại – phần hệ tiêu hóa, tức là miệng và yết hầu – vẫn còn gác trên cánh tay anh..... Sao mà dài thế này!!!

Lâm Kiến Uyên càng nhìn cảnh tượng đó càng thấy toàn thân sởn gai ốc.

Tôi là ai, đây là đâu, tôi đang làm gì.

Tại sao tôi lại vớt được ruột của bạn cùng phòng giơ cao qua đỉnh đầu, trong khi miệng và yết hầu của cậu ta vẫn đang gác trên cánh tay tôi thế ???

À, nhớ rồi.

Mình là bệnh nhân tâm thần.

Thế thì ổn rồi.

Lâm Kiến Uyên ngay lập tức bình tĩnh trở lại.

Đồng thời, anh nhẹ nhàng đặt đoạn ruột của bạn cùng phòng xuống.

"Huề Ngọc," Lâm Kiến Uyên hạ giọng nói, "Sao anh lại ở đây?"

Bên ngoài trời đã tối đen, Lâm Kiến Uyên không biết bây giờ là mấy giờ, nhưng các bạn cùng phòng bệnh khác đều đã ngủ, tiếng ngáy vang lên từng đợt.

Lâm Kiến Uyên ngồi dậy, vòng qua bạn cùng phòng, vươn tay kéo rèm giường đối diện lên.

Cùng lúc đó, anh nghe thấy giọng nói mơ hồ của bạn cùng phòng.

"Buồn ngủ..."

Giọng điệu này rõ ràng là đang ngủ say.

Lâm Kiến Uyên không ngờ rằng giọng bạn cùng phòng khi ngủ mê man lại mềm mại đến thế, điều này khiến anh không khỏi sững sờ.

Lâm Kiến Uyên khẽ nằm trở lại, cánh tay anh vẫn bị bạn cùng phòng đè lên, vì thế nên động tác rất khó khăn.

Phải dùng hết sức lực, Lâm Kiến Uyên mới nằm lại lên giường được, anh không nhịn được thở dài, hạ giọng nói: 

"Tôi còn tưởng anh về rồi chứ. Sao mệt thế rồi mà không về ngủ? Mà sao anh lại lẻn vào được đây, không phải khu nội trú sau 7 giờ là cấm thăm à?"

Lâm Kiến Uyên nhớ rõ lúc mới vào, y tá đã dặn dò anh.

Cái gọi là cấm thăm là cửa lớn khu bệnh nhân sẽ bị khóa lại. Nếu không có việc cần thiết, cánh cửa này sẽ không mở ra nữa.

Dường như bạn cùng phòng buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, túi mật và dạ dày cọ xát vào nhau, trông thật ẩm ướt lấp lánh.

"No quá..." Bạn cùng phòng mơ mơ màng màng nói.

Giờ Lâm Kiến Uyên mới phát hiện, dạ dày và ruột của bạn cùng phòng đều căng phồng. Tuyến tụy và túi mật đang chầm chậm co bóp, giống như những hạt đậu b*n r* với tần suất cực thấp, "Bộp", "Bộp" phun ra dịch tiêu hóa.

Cùng lúc đó, từng đoàn nhỏ phình ra từ cửa dưới của dạ dày – cái gì gọi là môn vị ấy nhỉ? Thức ăn từ dạ dày theo môn vị đi vào ruột, chầm chậm tiến về phía trước trong đoạn ruột cong cong..... Ruột thật sự rất dài.

Đoạn đầu nhỏ hơn chắc là ruột non, sau đó dần dần to lên tròn vo là ruột già.

Thế còn đầu ruột?

À, đầu ruột thì chắc là đoạn này…

Lâm Kiến Uyên không nhịn được thò tay ra chọc một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!