Chương 38: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên trong đời Lâm Kiến Uyên thấy một đốt xương sống biết cười.

Nhìn chất liệu và kích thước, rõ ràng đây là một đốt sống thật, không phải mô hình, cũng không phải xương lợn!

Lâm Kiến Uyên la lên một tiếng "Ối giời ơi", không do dự vứt ngay đốt xương sống đi.

Trong vườn của bệnh viện tâm thần, không ai tỏ ra ngạc nhiên vì tiếng la của anh. Đến nỗi chính Lâm Kiến Uyên cũng cảm thấy mình hơi phản ứng thái quá.

Anh gãi đầu một cách ngại ngùng, rồi nhặt đốt xương sống lên, cầm trong tay săm soi kỹ lưỡng. Mặc dù chưa từng thấy đốt xương sống của người thật bao giờ, nhưng theo kiến thức y học ít ỏi của anh, có vẻ như đây là hàng thật.

Đốt sống này có hình dáng rất đặc biệt. Nó có hình tam giác ngược, trên to dưới nhỏ. Phía trên có hai cái lỗ tròn nhỏ, thoạt nhìn giống như hai con mắt. Phía dưới còn có một cái lỗ lớn gần giống hình trái tim, trông như một cái miệng đang cười toe toét.

Lâm Kiến Uyên quan sát một hồi, cuối cùng cũng hiểu tại sao anh lại có cảm giác khúc xương này đang cười. Bởi vì hai bên "mắt" của nó có hai mẩu xương nhỏ kéo dài ra ngoài, giống như nếp nhăn ở khóe mắt khi con người cười nheo mắt lại. Bên cạnh "miệng" cũng có hai chỗ lõm dẹt, nhìn qua giống như hai cái má phúng phính.

Lâm Kiến Uyên lặng lẽ lấy điện thoại ra, tìm một tấm ảnh để so sánh.

Kết quả là:

Đó là đốt sống cổ số 5.

Đốt sống cổ số 5 của con người…

Lâm Kiến Uyên cầm đốt sống này, ngơ ngác nhìn xung quanh, thấy các bệnh nhân trong vườn vẫn đang làm việc của mình. Chẳng có ai để ý đến anh.

Anh gãi đầu, nhất thời không hiểu gì.

Nghĩ lại thì thấy cũng hợp lý.

Tuy là bệnh viện tâm thần, nhưng cũng là bệnh viện mà.

Trong bồn hoa của bệnh viện có vài khúc xương người thì có làm sao.

Có khi là một vị "giáo viên cơ thể" nào đó ra ngoài đi dạo.

Cũng có thể là một bộ xương mô hình đã thành tinh.

Ồ, hóa ra là gặp ma.

Vậy thì không sao cả.

Lâm Kiến Uyên dần bình tĩnh lại. Anh nhét khúc xương vào túi, định về phòng bệnh hỏi bác sĩ và y tá xem có phải họ đánh rơi không.

Chưa đi được hai bước, Lâm Kiến Uyên đột nhiên thấy một bóng người quen thuộc. Thân hình gầy gò mặc áo bệnh nhân, trên cổ tay trái treo một chiếc vòng cổ cho chó.

Tiểu Lưu bị một đám người chặn đường, muốn rẽ trái, họ không cho. Muốn rẽ phải, họ cũng không cho. Một đám người cứ thế khoanh tay, chặn đường cậu ta với vẻ mặt đầy ác ý.

Lâm Kiến Uyên nhíu mày, nhìn kỹ đám người đó. Bốn nam một nữ, nhìn mặt non choẹt khoảng mười bảy, mười tám tuổi, nhưng cách ăn mặc thì rất sặc sỡ, lòe loẹt.

Mà nói mới nhớ, Tiểu Lưu cũng mới mười bảy, đang học lớp 12. Bọn họ là bạn học của cậu ta sao?

Nghe thấy Tiểu Lưu nói: "Các người làm gì vậy, để tôi đi. Tôi phải về rồi."

Đột nhiên tên đầu têu tóc đỏ tiến lại gần, cười một cách tà ác: "Lưu Lực Học, mày giỏi thật đấy, giả bệnh đến tận bệnh viện tâm thần. Để tao xem mày điên như thế nào. Nào, 'điên' cho anh mày xem một cái đi."

Tiểu Lưu nói: "Ai điên? Mày mới điên!"

Mặt tên tóc đỏ sa sầm lại, đưa tay túm lấy cổ áo cậu ta, kéo cậu ta lại gần, lạnh lùng nói: 

"Mày đừng tưởng giả vờ điên khùng là lừa được tao! Thằng hiệu trưởng ngu ngốc đó tin mày, chứ tao thì không! Mày trốn tao như thế, coi chừng tao..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!