Lâm Kiến Uyên làm việc suốt cả buổi chiều.
Anh thấy mình đúng là một "con sen" được huấn luyện đến nơi đến chốn. Miệng thì nói không làm, không làm nữa, nhưng khi thực sự phải bàn giao công việc, thì không những bàn giao mọi thứ một cách tỉ mỉ, chi tiết, mà còn tranh thủ hoàn thành nhanh vài dự án nhỏ.
Lâm Kiến Uyên cảm thấy mình đúng là quá hèn hạ, nhưng nghĩ đến người tiếp nhận công việc của mình là Bùi Thạc thì anh vẫn cắn răng làm.
Không thể vì mình xin nghỉ ốm mà lại đẩy một cậu tân binh đáng thương vào chỗ chết được, đúng không? Cậu ta mới được nhận chính thức thôi mà.
Lâm Kiến Uyên thở ra một hơi thật dài, cuối cùng cũng hoàn thành xong mọi việc trong trạng thái đau lưng mỏi gối.
Anh vừa nằm xuống chuẩn bị ngủ một lát thì nghe thấy cửa phòng bệnh mở ra.
Tưởng là ông chú viết thư pháp đã về, không ngờ Tiểu Lưu ở giường bên cạnh lại đột nhiên kêu lên: "Cậu... sao cậu lại đến nữa?"
Lâm Kiến Uyên vội kéo rèm ra nhìn, ôi trời, người đến lại là tên tóc đỏ. Chỉ thấy tên tóc đỏ mặt mày cau có, tóc tai bù xù, rất kênh kiệu và khó chịu nói: "Tao đến hỏi mày rốt cuộc là có ý gì?"
Tiểu Lưu không hiểu gì.
Tên tóc đỏ bực bội tiến lên một bước: "Đừng có giả vờ. Vừa nãy mày cố ý phải không? Mày nói rõ cho tao. Mày nói rõ ngay cho tao!"
Tiểu Lưu còn chưa kịp phản ứng, Lâm Kiến Uyên đã đi đến, che chắn cho Tiểu Lưu ở phía sau.
"Cậu làm gì đấy?" Lâm Kiến Uyên ra vẻ bề trên, trầm giọng nói, "Đây là phòng bệnh, hơn nữa là bệnh viện tâm thần, cậu xông vào làm người ta bị kích động thì sao?!"
"Không liên quan đến anh." Tên tóc đỏ khó chịu đưa tay gạt, định vòng qua Lâm Kiến Uyên để kéo Tiểu Lưu ra.
Lâm Kiến Uyên lớn tiếng: "Làm gì đấy? Tôi cảnh cáo cậu đừng có động tay động chân! Cậu còn thế nữa là tôi báo cảnh sát đấy!"
"Báo cảnh sát?" Tên tóc đỏ như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, hắn ta mạnh mẽ giật cổ áo mình, gào lên đầy giận dữ.
"Rốt cuộc là ai mới nên báo cảnh sát! Anh xem cậu ta cắn tôi thành thế này, chẳng lẽ cậu ta không nên cho tôi một lời giải thích à?"
Lâm Kiến Uyên vốn lười nhìn hắn, nhưng hai miếng băng gạc trắng toát dán trên ngực tên tóc đỏ quá nổi bật – băng gạc trắng tinh dán trên cơ ngực màu lúa mì, tạo ra sự tương phản cực mạnh. Buồn cười hơn nữa là, vị trí dán băng gạc lại ngay đúng chỗ nhạy cảm. Che chắn hoàn hảo những điểm không nên lộ.
Suýt thì Lâm Kiến Uyên bật cười thành tiếng: "Cậu mặc bikini kiểu gì đấy?"
Tên tóc đỏ nghe vậy thì càng thêm giận dữ, hắn ta đẩy mạnh Lâm Kiến Uyên một cái, gào lên: "Kệ xác tôi, tránh ra!"
Dù có kiêu căng đến đâu, tên tóc đỏ cũng chỉ là một học sinh cấp 3 mười tám tuổi.
Thái độ thô lỗ đó trong mắt Lâm Kiến Uyên chỉ là vẻ ngoài hùng hổ mà bên trong yếu đuối.
Lâm Kiến Uyên không sợ hắn, xắn tay áo định nói chuyện phải trái với hắn, nhưng không ngờ Tiểu Lưu ở phía sau lại kéo tay anh lại.
"Anh ơi, anh đừng động thủ, để em tự giải quyết."
Giọng Tiểu Lưu nghe có vẻ yếu ớt, nhưng ngữ khí lại rất kiên định. Lâm Kiến Uyên hơi ngạc nhiên, nhìn cậu ta một cái.
Chỉ thấy Tiểu Lưu vòng qua anh, đi đến trước mặt tên tóc đỏ, hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không kìm được giọng nói run run: "Cậu tìm tôi thì cứ tìm tôi, đừng lôi người không liên quan vào."
"Nghe thấy chưa?" Tên tóc đỏ đắc ý liếc Lâm Kiến Uyên, nói:
"Sớm đã nói không liên quan đến anh, bày đặt ra mặt làm gì? Coi như là thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ à? Anh xem người ta có nhớ ơn anh không?"
Lâm Kiến Uyên nhíu mày, đang định cho thằng nhóc ranh này một cú tát, thì nghe thấy Tiểu Lưu giận dữ mắng:
"Đương nhiên là tôi nhớ ơn anh ấy rồi! Tôi không nhớ ơn anh ấy lẽ nào nhớ ơn cậu chắc? Đồ ngu chính hiệu!!!"
Tên tóc đỏ: "?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!