Chương 46: (Vô Đề)

Lâm Kiến Uyên rời khỏi phòng nhân sự, quay lại chỗ làm và tiếp tục công việc ngay sau khi nghỉ ốm. Vừa xem tiến độ, anh đã thấy có gì đó không ổn. Anh bực mình nói: 

"Ủa, tôi nhập viện ba ngày rồi mà sao tiến độ chẳng nhúc nhích tí nào vậy? Bị kẹt ở đâu thế?"

Bùi Thạc nghe vậy thì rụt rè tiến lại gần: "Xin lỗi anh Kiến Uyên, mấy ngày nay em hơi luống cuống. Dự án của anh, em vẫn chưa kịp làm..."

Lâm Kiến Uyên mở tài liệu bàn giao công việc mà mình đã gửi lên hệ thống, thấy lượt tải về chỉ có 1. Lượt "1" đó rõ ràng là của Bùi Thạc. Nhưng Bùi Thạc tải về cũng chẳng có ích gì. Nhìn vẻ mặt bận đến mức tối mặt tối mũi của cậu ta suốt buổi sáng, anh đã biết trong mấy ngày anh vắng mặt, cậu nhóc này đã bị sai vặt khắp nơi như một con trâu.

Lâm Kiến Uyên quay sang nhìn màn hình máy tính của Bùi Thạc, thấy cậu ta đang sửa một tài liệu, đó là bản thảo bài phát biểu cho cuộc họp tuần sau của Khương Thần. Nhìn là biết phong cách của Khương Thần rồi. Việc của mình thì lúc nào cũng là việc gấp nhất, dù người khác bận tối mặt tối mũi cũng mặc kệ, cứ phải làm việc cho hắn ta trước.

Cơn bực tức trong lòng Lâm Kiến Uyên lại phình to. Anh dứt khoát đặt con chuột xuống bàn cái "cạch" rồi đi lên lầu tìm Khương Thần.

"Anh có ý gì vậy?! Tôi không có ở đây là anh đối xử với người của tôi như thế đấy à?!" Lâm Kiến Uyên đẩy cửa vào, giận dữ nói.

"Hả?!" Khương Thần đang ngồi trước bàn làm việc, cúi đầu chơi điện thoại. Bị Lâm Kiến Uyên đột ngột xông vào, trò xếp hình của hắn ta còn chưa kịp tắt. Màn hình vang lên tiếng "ting ting ting" của những combo liên hoàn, với hình ảnh những con vật nhỏ bị xóa liên tiếp.

Tiếng combo vui vẻ, thư giãn ấy đối lập hoàn toàn với bầu không khí "đồ ngu", "phiền chết đi được", "cái công ty khốn kiếp này không làm nổi nữa rồi" đang bao trùm cả văn phòng.

Lâm Kiến Uyên: "..."

Anh cứng người lại. Cứng luôn cả óc.

Lâm Kiến Uyên chỉ muốn lao lên "húc đầu" vào Khương Thần một cái, rồi "húc đầu" vào cả cái điện thoại nát của hắn nữa.

Xếp hình cái con khỉ gì mà xếp hình!!!

Trong khi nhân viên dưới này bận gần chết thì cái thằng ngu kia lại trốn trong văn phòng chơi xếp hình!

Lại còn mở loa ngoài nữa chứ!!!

Ghét nhất cái loại sếp ngu ngốc, chẳng làm việc gì ra hồn mà cứ suốt ngày gây rắc rối, đến cuối tháng lại lĩnh lương nhiều hơn mình!

Lâm Kiến Uyên bốc hỏa ngay lập tức!!!

Cảm nhận được sát khí của Lâm Kiến Uyên, Khương Thần vội vàng chữa cháy: 

"Không có, không có đâu, thật sự không nhằm vào cậu ta, ờ, càng không nhằm vào cậu. Tài liệu bàn giao của cậu tôi đã xem rồi, đã phân xuống dưới làm rồi, cũng không dồn hết việc cho người mới của cậu. Chỉ là gần đây đang là mùa cao điểm, việc nhiều quá, thực sự không kịp làm. Cậu lại xin nghỉ ốm đúng lúc này..."

Thấy chưa, kiểu thao túng tâm lý rẻ tiền này lại đến rồi.

Hóa ra mọi người bận rộn như thế này đều là lỗi của một mình Lâm Kiến Uyên à?

Chỉ vì một mình anh xin nghỉ ốm mà tất cả mọi người đều không làm xuể à?

Vậy anh phải làm việc đến chết, đến ngất xỉu, đến phát điên, thậm chí đột tử cũng phải bám trụ ở chỗ làm mới đúng à?

Lâm Kiến Uyên cười khẩy một tiếng rồi "thao túng ngược" lại: "Nhưng mà, Giám đốc Khương à, nhân viên mới vừa vào mà đã bận rộn như thế, lỡ người ta sợ quá bỏ chạy thì sao? Dù sao cũng không phải ai cũng chịu khó chịu khổ như tôi mà đi theo anh mãi đâu!"

Khương Thần không nhịn được đảo mắt: "Cũng không nhất thiết phải theo."

"Không được đâu." Lâm Kiến Uyên lạnh lùng nói, "Anh đã không buông tha cho tôi ngay cả lúc tôi bệnh nặng nhất, ân huệ lớn lao này tôi sẽ mãi ghi nhớ trong lòng. Tôi nhất định sẽ không buông tha cho anh đâu!"

Khương Thần: "..."

Khương Thần mất kiểm soát biểu cảm, sắc mặt khó coi như vừa ăn phải một cục gì đó.

Dù "đối đầu" khiến Khương Thần không còn tâm trí chơi xếp hình nữa, nhưng cơn bực tức trong lòng Lâm Kiến Uyên vẫn chưa xẹp xuống.

Đúng là bó tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!