Thời tiết tháng Bảy vẫn nóng bức như cũ, Lâm Kiến Uyên sử dụng ốc sên "skip" xuyên qua một đoạn người chen chúc lên tàu điện ngầm, trực tiếp thẳng tiến đến công ty.
Giá mà đi làm cũng có thể "skip" thì tốt biết mấy, tiếc là không thể.
Việc dùng Squishy lén lút "skip" rất không khôn ngoan, nếu Lâm Kiến Uyên không chủ động kiểm soát cơ thể thì những phần bị "skip" sẽ khiến anh hoàn toàn ngồi bất động như một người thiểu năng trí tuệ.
Vì vậy, vẫn là phải tự mình trải qua cảm giác đi làm mới ổn.
Vừa vào ca là có luôn một đống những chuyện lộn xộn vớ vẩn.
Tuy Bùi Thạc rất tích cực giúp anh chia sẻ, nhưng điều một thực tập sinh mới vào công ty một tháng có thể làm thật sự rất ít
Phần lớn mọi việc vẫn phải do Lâm Kiến Uyên tự mình xử lý.
Mãi mới xử lý xong mọi chuyện, Lâm Kiến Uyên quyết định đi "ị phân mới" một chút theo đúng nghĩa đen.
Vừa ngồi xuống, Anipop còn chưa mở ra, đã nghe thấy tiếng Khương Thần bên ngoài gân cổ lên gọi: "Lâm Kiến Uyên!"
Lâm Kiến Uyên phớt lờ, tiếp tục đánh anipop thư giãn tinh thần.
Bên ngoài truyền đến tiếng la của Khương Thần: "Lâm Kiến Uyên đâu? Đi đâu rồi?"
Không lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên. Căn phòng vệ sinh nhỏ bé tràn ngập tiếng chuông điện thoại.
Lâm Kiến Uyên vừa nhìn thấy hai chữ "Khương Thần" đã phải nén giận, hận không thể trở tay vớ một đống phân tươi nhét vào miệng hắn.
Giục giục giục! Giục cái mẹ nhà mày mà giục! Đi ị cũng không cho người ta yên thân!
Lâm Kiến Uyên làu bàu, xốc quần chạy đến trước mặt Khương Thần: "Chuyện gì!"
"À, tới rồi à." Khương Thần nói, "Không phải dưới lầu có một cái bàn làm việc còn trống sao, cậu bớt chút thời gian dọn dẹp cho thực tập sinh một chút, xem bàn phím, máy tính gì đó còn dùng bình thường được không. Một thời gian nữa sẽ có đồng nghiệp mới đến, chuẩn bị sẵn sàng trước."
Lâm Kiến Uyên: "?"
Khương Thần: "Làm sao?"
Lâm Kiến Uyên khó tin: "Chỉ vậy thôi à?"
Khương Thần đương nhiên nói: "Đúng vậy."
"Tôi đang ị dở cục phân , anh gọi tôi ra chỉ để nói cái này à? Mẹ nó anh không thể…"
Lâm Kiến Uyên chỉ cảm thấy trong lồng ngực có một luồng lửa giận lại muốn phun ra. Nhưng cuối cùng thì anh vẫn nhịn xuống.
Suy cho cùng thì đây chính là Khương Thần mà!
Đây chính là đồ ngu mà!
Chuyện đồ ngu làm chuyện của đồ ngu này thì quá hợp lý rồi còn gì!
Chẳng lẽ anh còn có thể mong chờ đồ ngu làm ra chuyện bình thường sao? Nếu vậy thì anh cũng là đồ ngu luôn chứ nói gì nữa!
"Tôi cũng không biết cậu đang đi vệ sinh mà." Khương Thần bất mãn nói, "Còn nữa, cậu văn minh chút được không, đừng ngày nào cũng treo cứt đái ỉa thối bên miệng..."
Lâm Kiến Uyên: "Vậy nhét vào miệng anh nhé?"
Khương Thần đột nhiên không kịp phòng bị, kinh hãi nói: "Cái gì?"
Lâm Kiến Uyên bình tĩnh nói: "Anh không cho tôi chửi tục, vậy chỉ có thể nhét cứt đái ỉa thối vào miệng anh thôi. Người ta không thể bị cứt đái ỉa thối làm nghẹn chết được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!