Chương 22: (Vô Đề)

Vị trí người đàn ông thất thần xuất hiện là ở sân tennis. Lâm Kiến Uyên không quen địa hình gần đây, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà đi.

Khu vực này dân cư thưa thớt, lại là đêm khuya, Lâm Kiến Uyên chạy một mạch mà chẳng thấy bóng người, chứ đừng nói là bóng ma. Tất nhiên là Lâm Kiến Uyên cũng không muốn gặp ma.

Đến khi Lâm Kiến Uyên thở hổn hển đến được sân tennis thì ở đó đã không còn một bóng người. Những cột đèn cao vút chiếu sáng rực cả sân.

Lâm Kiến Uyên đứng ở giữa sân, bốn bề tĩnh lặng. Anh chợt có cảm giác cả thế giới chỉ còn lại một mình mình. Rốt cuộc thì anh bị làm sao vậy? Chỉ nhìn thấy một bóng trắng thoáng qua trên tàu điện ngầm mà cũng vội vàng chạy xuống. Rõ ràng là đi làm cả ngày mệt chết luôn rồi.

"... Khỉ thật." 

Lâm Kiến Uyên cười tự giễu, lắc đầu rời khỏi sân tennis. Vừa nãy nhất thời bốc đồng nên mới chạy thẳng từ tàu điện ngầm ra, bây giờ nghĩ lại, sao có thể trùng hợp như vậy chứ? Anh chỉ nhìn vu vơ ra ngoài cửa sổ, thế mà vừa hay nhìn thấy gã đàn ông thất thần kia mới lạ. Có khi lại là ảo giác rồi. Bây giờ anh đã điên đến mức, ngày nghĩ gì, đêm mơ đó? Ha ha ha ha.

Bây giờ thì hay rồi, lỡ chuyến tàu cuối cùng luôn.

Lâm Kiến Uyên thở dài, đang định lấy điện thoại ra xem chỉ dẫn thì chợt nghe thấy một giọng nói cực kỳ bực bội phát ra từ lối đi bộ gần đó.

"Tôi đã xin nghỉ bệnh rồi sao vẫn bắt tôi đi làm? Chẳng lẽ vì tôi ở gần nên nhất định phải là tôi sao? Ở gần đây đâu chỉ có mỗi mình tôi!"

Lâm Kiến Uyên: "......"

Cốt truyện này quen thuộc quá.

Khi giọng nói bực bội đó càng lúc càng đến gần, Lâm Kiến Uyên cũng nhìn rõ người dưới ánh đèn đường. Đó là một thanh niên cao gầy, mặc áo hoodie và quần jean rộng, phong cách rất ngầu. Chiếc mũ lưỡi trai và khẩu trang che đi hơn nửa khuôn mặt.

Nhưng khẩu trang và mũ cũng không che được vẻ mặt giận dữ của anh ta.

"Sao vậy, cái bộ phận này thiếu tôi là không chạy được à? ... Khỉ thật! Bộ phận thiếu người là việc của các người chứ không phải của tôi! Thiếu người thì đi tìm người khác đi! Các người túm lấy một mình tôi làm gì?!"

"Đừng có nói chuyện cống hiến với tôi! Lúc đầu nói chuyện rất êm đẹp, chỉ là công việc phụ, rảnh thì đến giúp, còn bây giờ thì sao? Các người hại tôi lỡ biết bao nhiêu công việc chính rồi đấy?!"

"Tóm lại là tôi không đi! Được rồi đừng nói nữa, các người có thời gian nói nhảm với tôi thì mau đi tìm người khác đi!"

Nói xong, anh chàng ngầu lòi đó tức giận cúp máy. Anh ta ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc chạm mắt với Lâm Kiến Uyên.

"Bớt giận đi, người anh em. Ai cũng có cấp trên ngu ngốc."

Lâm Kiến Uyên chỉ vào cửa hàng tiện lợi đối diện, "Tôi đi mua hai chai bia, cùng nhau ngồi xuống làm chén nhé?"

Anh chàng ngầu lòi nheo mắt, đánh giá Lâm Kiến Uyên từ trên xuống dưới. Ánh mắt dừng lại trên bộ đồ công sở của Lâm Kiến Uyên một giây, rồi nhìn lại thời gian lúc này, lập tức hiểu ra.

Anh ta quả quyết nói: "Được."

Thế là, hai người xa lạ, mỗi người xách một túi bia đi vào sân tennis. Đêm khuya nên chẳng có ma nào ở đây, khán đài nhiều chỗ ngồi tha hồ mà chọn.

Hai người tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống, bắt đầu than vãn về cuộc đời của mình. Ban đầu còn hơi khách sáo, nhưng dưới tác dụng của cồn, cả hai nhanh chóng cởi mở.

"Thật ra, tôi quá ngốc. Ngay từ đầu đã bị họ lừa."

Anh chàng ngầu lòi bực bội nói, "Bảo tôi cái gì mà lý tưởng, vinh dự, trách nhiệm, sao lúc đó tôi lại tin được nhỉ. Đúng là còn quá trẻ."

Lâm Kiến Uyên: "Cậu bao nhiêu tuổi?"

Anh chàng ngầu lòi: "23."

"À, vậy thì đúng là còn trẻ thật. Cậu làm nghề này được bao lâu rồi?"

"Anh hỏi cái nào. Nghề chính hay nghề phụ."

"Trẻ vậy đã làm thêm rồi à. Cậu thật sự rất biết cố gắng đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!