Chương 9: (Vô Đề)

"Chào buổi sáng." Bùi Thạc tràn đầy năng lượng chào hỏi.

"Chào buổi sáng." Lâm Kiến Uyên gật đầu.

Bùi Thạc quả không hổ danh là thanh niên mới ra trường vừa năng động, vừa vui vẻ, mới sáng sớm mà tinh thần đã phơi phới thế này, nhìn là biết rất thích đi làm.

Lâm Kiến Uyên đến chỗ làm của mình, mở máy tính, bắt đầu công việc hôm nay.

"Anh ơi, em cứ tưởng hôm nay anh nghỉ chứ." Bùi Thạc nói.

"Hừ." Lâm Kiến Uyên khẽ hừ một tiếng, "Cậu xem tôi nghỉ được không? Cứ hễ nghỉ là tin nhắn trong nhóm lại bùng nổ, điên cuồng gắn thẻ tôi, cậu cứ chờ mà xem, bây giờ tôi đi làm là công ty lại lặng như tờ."

"Ồ, em xin lỗi ạ." Bùi Thạc áy náy nói, "Hôm qua…"

"Không phải lỗi của cậu mà là do thằng ngu Khương Thần kia. Đừng bận tâm nữa, uống cà phê không?" Lâm Kiến Uyên mở ứng dụng đặt đồ ăn.

Mặc dù Lâm Kiến Uyên đã bảo cậu ta đừng bận tâm, nhưng Bùi Thạc vẫn kiên quyết mời cà phê.

Lâm Kiến Uyên cũng không từ chối. Không lâu sau cà phê đến, báo cáo phân tích dữ liệu của Tần Thi cũng đến.

"Sao sớm thế đã làm phân tích dữ liệu rồi?" Lâm Kiến Uyên tiện miệng hỏi, "Chưa đến 24 tiếng mà."

Tần Thi: "Cũng tại thằng ngu Khương Thần…"

Sau khi trận chiến bánh trứng tương ngọt của Lâm Kiến Uyên nổi tiếng khắp nơi, mọi người đều ngầm đồng ý đặt cho Khương Thần cái biệt danh "thằng ngu Khương Thần".

Lâm Kiến Uyên liếc nhìn báo cáo, số liệu cũng tạm ổn, giao cho bên A chắc không thành vấn đề. Thế là anh không hỏi thêm.

Nửa tiếng sau Tần Thi từ văn phòng Khương Thần trở về, mặt mày khó coi nói: "Hai tin xấu, các cậu muốn nghe tin xấu hay tin xấu hơn?"

Lâm Kiến Uyên: "Tôi muốn đánh chết Khương Thần trước."

Mọi người cười phá lên, nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt với thực tế. Tần Thi nói: 

"Một là hôm nay lại họp trưa, vẫn là mười hai rưỡi. Hai là Khương Thần nói sau này mỗi lần livestream xong đều phải đánh giá lại ngay lập tức."

Văn phòng lập tức than trời trách đất, tiếng "thằng ngu" vang lên không ngớt.

Bùi Thạc: "À? Như vậy có hơi quá đáng không ạ? Chúng ta livestream xong đã rất mệt rồi mà."

Lâm Kiến Uyên quay đầu nhìn cậu ta một cái.

Bùi Thạc lập tức hoảng sợ, cẩn thận hỏi: "Em nói sai rồi sao?"

"Không phải." Lâm Kiến Uyên nói, "Thấy đến giờ mà cậu vẫn nhịn được không chửi thề, tố chất cần phải giảm xuống một chút."

Bùi Thạc lập tức cười phá lên.

Lá cờ mà Lâm Kiến Uyên tự đặt ra sáng nay đã không trở thành hiện thực. Anh còn nghĩ sáng nay không có nhiệm vụ gì, nhưng kết quả lại có một đống chuyện lộn xộn, phiền phức ập đến.

Thực ra, với tư cách là gạo cội của công ty, anh xử lý những chuyện này đã rất thành thạo, nhưng tiếc là máy tính công ty quá nát.

Một số phần mềm nội bộ thậm chí còn giật lag đến mức nhấn một cái là phải chờ rất lâu. Những lúc như vậy Lâm Kiến Uyên sẽ lấy điện thoại ra nghỉ ngơi hai giây, nhưng cả buổi sáng đều bị hệ thống rác rưởi lãng phí, Lâm Kiến Uyên có tính khí tốt đến mấy cũng bị bào mòn hết.

Nghĩ đến buổi trưa còn phải họp, Lâm Kiến Uyên càng tức điên lên. Anh quyết đoán kéo khóa balo, lấy ra cái squishy hồi sáng.

"Ôi, cái gì đây?" Bùi Thạc xích lại gần, vẻ mặt tò mò nhìn vật bị bóp nắn liên tục trong tay anh.

*Bộp*. Vỏ ốc sên đàn hồi bị Lâm Kiến Uyên bóp nát trong lòng bàn tay, thân hình bán trong suốt bị ép ra từ kẽ ngón tay anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!