Chương 42: (Vô Đề)

Lúc Tà Vực đang " rắc rắc rắc ", nhai bim bim đêm khuya trong bệnh viện tâm thần…

Ở một góc khác của thành phố, trong lòng đất là một khu đô thị ngầm khổng lồ thuộc Cục Quản lý.

Lúc nửa đêm, những tiếng chân dồn dập, gấp gáp vang lên trong hành lang yên tĩnh.

Công việc ở Cục Quản lý vẫn luôn bận rộn, nhưng hôm nay lại khác với thường ngày. Những tiếng bước chân không chỉ vội vã mà còn hỗn loạn, xen lẫn với vô số âm thanh từ bộ đàm.

"Báo cáo! Gần quán nướng số 37 đường Hoa Viên xuất hiện ô nhiễm diện rộng! Hiện trường từng xuất hiện một khắc ấn [Dã Khuyển] cấp A, đã cử 3 tiểu đội đến để thu dọn!"

"Báo cáo! Gần số 121 đường Hồ Tân Nam có sóng dị đoan cấp B! Là một khắc ấn chưa được đăng ký, không thể xác định đối tượng! Đang theo dõi và truy vết!"

"Báo cáo!"

"Báo cáo!"

Tiếng báo cáo dồn dập không ngừng vang lên.

Là một chiến binh cấp A có thính giác cực nhạy, Thời Thiếu Ninh cảm thấy màng nhĩ của mình sắp bị xé toạc bởi những tạp âm điện từ.

"…Khỉ thật. Hết chưa vậy!"

Anh bực bội ném tai nghe xuống.

"Đội trưởng Thời…"

Một cấp dưới đứng bên cạnh không dám lên tiếng.

Bộ dạng này của Thời Thiếu Ninh cho thấy chứng "sợ đi làm" của anh lại sắp bộc phát cấp tính rồi.

May mắn thay, nhiệm vụ hôm nay của họ đã hoàn thành, bây giờ là lúc tan ca.

Người cấp dưới đang mừng thầm thì nghe thấy tiếng la hét ồn ào từ phía sau:

"Tránh ra, tránh ra hết đi!"

Một đội y tế đang chạy ngang qua.

…Khoan đã, đây là đội y tế ư?!

Người cấp dưới ngẩn người. Trước mắt anh ta, rõ ràng nhóm người này mặc bộ đồ bảo hộ trắng đặc trưng của Cục và đeo thẻ nhân viên, nhưng cái họ mang trên tay lại không phải cáng cứu thương.

Mà là xe nâng hàng.

Không, không phải "mang" xe nâng, mà là "lái" xe nâng.

Những người đồng nghiệp mặc đồ bảo hộ trắng tinh đang hối hả lái xe nâng đi qua trước mặt mọi người. Miệng không ngừng la to: "Tránh đường, tránh đường! Bộ Y tế đang vận chuyển khẩn cấp người bị thương, xin mọi người tránh đường!"

Lúc này mọi người mới nhìn rõ, thứ được chở trên xe nâng không phải hàng hóa.

Mà là những bức tượng màu trắng đục.

Chúng có kích thước và hình dáng y như người thật, thậm chí còn mặc bộ đồ tác chiến của đội tác chiến tiền tuyến.

Những bức tượng này chính là "người bị thương"!

Bộ đồ chiến đấu màu đen bó sát bao phủ những bức tượng trắng đục. Gương mặt và các chi tiết sống động như thật, nhưng cơ thể lại bị đông cứng, bất động, được xe nâng chuyển đi như những món hàng nặng nề.

Cảnh tượng này vô cùng kỳ dị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!