Chương 2: (Vô Đề)

"Nhìn chằm chằm em làm gì?" Đồng nghiệp sờ sờ mặt, ngượng ngùng nói, "Bữa sáng dính trên mặt em à?"

Nói chính xác thì không phải bữa sáng, cũng không phải mặt.

Mà là đôi mắt.

Lâm Kiến Uyên nhìn chằm chằm đồng nghiệp.

Đồng nghiệp tên Bùi Thạc, nam, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp. Vì lầm đường, lạc lối nên đến cái công ty chết tiệt này thông qua đợt tuyển dụng ở trường. Hiện tại vẫn đang trong kỳ thực tập, vừa học vừa làm theo Lâm Kiến Uyên.

Lâm Kiến Uyên vốn không muốn hướng dẫn thực tập sinh, nhưng đối phương có một cái khí chất giống chó golden bự, khi ngồi trong phòng nhân sự, hai tay đặt trên đầu gối, ngước mắt nhìn người với vẻ mặt cực kỳ ngoan ngoãn. Đặc biệt là cặp mắt cún con long lanh đó, lúc ngước lên cầu xin người khác thì đúng là khiến người ta không thể từ chối.

Thế nhưng lúc này, cặp mắt to tròn, đen láy ấy lại mọc ra hai cái dây leo.

Ban đầu Lâm Kiến Uyên còn tưởng mình bị hoa mắt, tưởng trong mắt Bùi Thạc chui ra hai con sâu. Bây giờ nhìn rõ thì không phải sâu mà là dây leo, nhưng cũng chẳng khá hơn tí nào. 

Dây leo xanh mướt, thân cây mảnh hơn dây sạc điện thoại một chút, trên đó còn đính vài chiếc lá xanh nhỏ, ngoe nguẩy kéo lê trên đất. Không trách Lâm Kiến Uyên nhìn thoáng qua lại tưởng là sâu lông.

Lâm Kiến Uyên nhìn chằm chằm sợi dây leo một lúc, hỏi: "Mắt cậu không khó chịu à?"

"Hả? Nghe anh nói vậy, em lại cảm thấy hình như có chút khó chịu thật." Bùi Thạc cúi đầu bắt đầu dụi mắt, "Đêm qua xem phim đến hai giờ sáng. Mắt em có đỏ lắm không?"

Lâm Kiến Uyên: "..."

Vì có dây leo nên khi Bùi Thạc dụi mắt, mí mắt cũng không thể nhắm hẳn lại. Thế nên cảnh tượng này trông rất... Mất vệ sinh.

Lâm Kiến Uyên chịu không nổi, nói: "Ê, cậu đừng dụi nữa, không tốt cho mắt đâu."

"Ồ, đúng rồi. Anh, anh có thuốc nhỏ mắt không?" Chó golden bự lại ngước đôi mắt cún con lên.

Nhưng mà đôi mắt mọc dây leo kia nhìn qua một chút cũng không đáng yêu, ngược lại có một vẻ hài hước quái dị.

Lâm Kiến Uyên kéo ngăn kéo dưới màn hình máy tính, lấy ra một lọ thuốc nhỏ mắt cho cậu ta.

Bùi Thạc vui vẻ nhảy nhót nói "Cảm ơn anh", sau đó ngửa đầu nhỏ thuốc nhỏ mắt.

Nghĩ đến việc dây leo cắm rễ vào đồng tử của cậu ta, thì hành động này chẳng khác nào tưới nước cho dây leo cả.

Sự thật đúng là như vậy

- thuốc nhỏ mắt vừa vào đồng tử Bùi Thạc, hai sợi dây leo kia như uống phải thuốc k*ch th*ch, thân cây xanh mướt lập tức vặn vẹo càng hăng hơn. Giống như hai con sâu lông to khỏe vô cùng.

Trong đầu Lâm Kiến Uyên hiện lên cảnh tượng ký sinh trùng màu vàng lục trên mắt ốc sên sưng to đang điên cuồng vặn vẹo. Anh "chậc" một tiếng rồi cắm ống hút vào hộp sữa đậu nành, hỏi: 

"Cậu xem phim gì đấy?"

Bữa sáng là Bùi Thạc mang đến, không hổ là chó lông vàng cỡ lớn, tự mình mang theo khí chất ấm áp, từ khi phát hiện Lâm Kiến Uyên lười đi vòng mua bữa sáng thì cậu ta đã chủ động mỗi ngày đều mang cho anh.

"À, ừm, cái đó, cái phim tiên hiệp cổ trang đang hot dạo gần đây ấy ạ. Phim Thời Thiếu Ninh với Tiết Lộ đóng ấy." 

Bùi Thạc đỏ mặt, dường như ngượng ngùng khi nói ra tên phim, "Một bộ phim tiên hiệp cẩu huyết, khá cũ kỹ nhưng mà cũng hay ạ."

Lâm Kiến Uyên vừa ăn bữa sáng vừa nghe Bùi Thạc kể cốt truyện. Hai diễn viên này anh đều không quen biết, anh chỉ hơi tò mò phim tiên hiệp cổ trang nào mà có thể khiến một nam sinh viên nhiệt tình, rộng rãi như cậu ta phải xem đến nửa đêm.

Sự thật chứng minh, không phải phim tiên hiệp cổ trang hay, mà là nam sinh viên đó thích thể loại này.

Lâm Kiến Uyên nghe cái cốt truyện cẩu huyết đó đến nỗi như ông lão trên tàu điện ngầm đang xem điện thoại, đang tự hỏi làm thế nào để kết thúc chủ đề một cách lịch sự thì sếp Khương từ trên lầu đi xuống, gõ gõ mặt bàn nói: 

"12 rưỡi họp nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!