Lâm Kiến Uyên không có thời gian để nghĩ về con ốc sên, anh về chỗ làm, nhanh chóng nuốt hai viên thuốc. Viên thuốc ngọt ngào tan ra trong miệng, anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu tập trung làm việc.
"Mang theo laptop đến phòng livestream." Lâm Kiến Uyên ra lệnh.
Bùi Thạc nhanh nhẹn, gói ghém cả hai chiếc laptop và dây sạc, còn mang theo những thứ khác có thể dùng.
Khương Thần bị câu "chờ mà đền tiền đi" của Lâm Kiến Uyên dọa cho mất hồn, lúc này hai chân vẫn còn run.
Hắn ta đưa chìa khóa tới: "Hai cậu có biết lái xe không, tay tôi hơi run…"
Lâm Kiến Uyên liếc hắn ta một cái lạnh nhạt: "Tôi vừa uống thuốc tâm thần, anh bảo tôi lái là muốn lái thẳng xuống âm phủ hay gì?"
"Để tôi! Tôi biết lái!" Bùi Thạc giật lấy chìa khóa, nhanh chóng chạy ra bấm thang máy.
Trong lúc chờ thang máy, cả ba người đều im lặng một cách lạ thường. Lâm Kiến Uyên tranh thủ từng giây xem bản kế hoạch bị Khương Thần "phù phép" trên iPad.
Ngón tay Lâm Kiến Uyên dừng ở đâu, Bùi Thạc liền ghi chép lia lịa.
Khương Thần còn không dám thở mạnh, lặng lẽ đứng bên cạnh.
Bùi Thạc mới có bằng lái chưa lâu, lái xe thì hung hăng phóng bừa. Khương Thần ngồi ghế sau, mặt tái mét sợ chết, nắm chặt dây an toàn. Lâm Kiến Uyên nhìn thì chỉ muốn đá thằng ngu này xuống xe.
Cuối cùng cũng đến được phòng livestream. Trong phòng cách âm chật chội, thiết bị chen chúc khắp nơi, chỉ chừa lại một khoảng trống trước ống kính.
Ba chiếc camera hướng về phía đèn vòng tròn ở giữa, bục của MC trước phông xanh vẫn còn trống
- cảnh 3D dự kiến dùng để trưng bày sản phẩm bị lỗi hiển thị do "mèo đen mặt vuông" mà Khương Thần đột ngột thay đổi, nhóm kỹ thuật đang chửi bới trước màn hình nhấp nháy.
"Không cần chỉnh nữa, dùng bản đầu tiên!" Lâm Kiến Uyên vội vàng chạy tới, bỏ lại một câu rồi chạy đi.
"Hả?!" Nhóm kỹ thuật đồng loạt hỏi lại đầy giận dữ.
Lâm Kiến Uyên nghĩ bụng lần này cuối cùng cũng đến lượt mình nói câu này, tiếc là anh không có thời gian thưởng thức niềm vui khi làm bên A, quay đầu lại đi kiểm tra các bố trí khác trong phòng livestream.
Bùi Thạc đang ngồi xổm ở góc phòng kiểm tra máy nhắc chữ, ngón tay run rẩy bấu vào mép iPad, màn hình iPad suýt nữa thì bị cậu ta bóp méo. Trên bàn đạo diễn vương vãi các vật liệu in hình mèo đen mặt vuông bị sao chép, Lâm Kiến Uyên nhìn thấy liền nổi trận lôi đình, xông tới giật phăng poster xuống.
"Còn bốn tiếng nữa là livestream, phông nền làm lại, tất cả vật liệu in ấn bỏ hết!"
Lâm Kiến Uyên túm lấy cổ áo Khương Thần, sốt ruột nói, "Vật liệu mới rốt cuộc bao giờ mới đến?!"
"Cần thêm chút thời gian." Khương Thần mặt mày bơ phờ gọi người trong nhóm.
Lúc này một cô trợ lý đi ngang qua, thấy Khương Thần liền theo bản năng chào "Chào sếp Khương".
Lâm Kiến Uyên và Khương Thần đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái, cô trợ lý sững lại, ánh mắt rơi vào cổ áo đang bị Lâm Kiến Uyên túm chặt của Khương Thần.
Khương Thần lập tức như bị sét đánh, vội vàng lùi lại, vẻ mặt không tự nhiên vỗ vỗ cổ áo, lẩm bẩm: "Không sao, tôi tự thắt được, Lâm Kiến Uyên, cậu cứ làm việc của mình đi!"
Cô trợ lý: "…"
Lâm Kiến Uyên: "Đồ ngu."
Khương Thần không thể giữ được vẻ mặt nữa, cô trợ lý nhận thấy không khí không ổn, nói một câu "Tôi đi tìm MC đây" rồi nhanh chóng chuồn êm.
"Tổ chỉnh màu hạ độ bão hòa của phông nền! Đạo diễn! Đạo diễn đã trao đổi với MC chưa? Đi xác nhận lại kịch bản đi, thôi cứ mang đây tôi tự xác nhận!"
Lâm Kiến Uyên cảm thấy mình hoàn toàn dựa vào thuốc để đè nén sự bực bội, anh bình tĩnh chỉ huy mọi người, tranh thủ lấy điện thoại đang rung liên tục ra xem.
Khương Thần đang phát điên tag tất cả mọi người trong nhóm làm việc, cả nhóm đang loạn như một nồi cháo quẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!