Chương 150: (Vô Đề)

Không thể tin được…

Thật không thể tin được!!

Chuyện đã xảy ra rồi.

Phản ứng đầu tiên của Lâm Kiến Uyên: Má ơi, sao mà nhiều thế?!

Phản ứng thứ hai của Lâm Kiến Uyên: Khoan đã, tôi không phải là chồng sao?!!

Phản ứng thứ ba của Lâm Kiến Uyên: Má ơi, em ấy cũng có cảm giác. Thật d*m đ*ng.

Phản ứng thứ tư của Lâm Kiến Uyên: Má ơi, cái này lại còn mọc ra theo khuôn của tôi. Thật d*m đ*ng.

Phản ứng thứ năm của Lâm Kiến Uyên: Má ơi, chịu không nổi rồi. Cứ như là đồng thời với rất nhiều người vậy…

Mới vào mà đã chơi lớn vậy sao bảo bối!

Bảo bối.

"Bảo bối..."

Não của Lâm Kiến Uyên sắp tan chảy rồi, cả người nóng hầm hập, ướt đẫm như sắp bốc hơi.

Anh đã hoàn toàn không còn sức lực nào. Hai chân rời khỏi mặt đất, bắp chân vô thức căng cứng. Anh bị người yêu quấn chặt như đang đu xích đu.

Những đoạn ruột mềm mại kia dùng sức mạnh không thể chối cãi để nâng đỡ và quấn lấy anh một cách vững vàng.

Anh đã không chịu nổi rồi.

Huề Ngọc vẫn không ngừng hôn anh, không ngừng nói bên tai anh:

"Bảo bối, dễ thương quá."

"Bảo bối, đổ nhiều mồ hôi quá. Uống chút nước nha? Ngoan, há miệng."

"Bảo bối ngoan quá."

"Ngoan quá. Ăn thêm chút nữa. Ngoan ngoan ngoan."

"Thích quá. Em thích làm với anh như thế này. Bảo bối, tim em đập nhanh quá."

"Bảo bối, thích anh quá..."

A. Chịu không nổi rồi.

Hoàn toàn chịu không nổi.

Lâm Kiến Uyên chỉ cảm thấy đầu óc mình sắp tan chảy. Khu vực chịu trách nhiệm nhận thức và suy nghĩ dường như cũng bị xâm nhập, không thể hoạt động được.

Chỉ có thể mềm nhũn thành một khối nóng hổi, ướt át.

Thật là thảm hại.

Có một khoảnh khắc, Lâm Kiến Uyên thảm hại đến mức sắp khóc.

Nhưng lại được Huề Ngọc nâng mặt lên.

"Sao thế bảo bối." Huề Ngọc hoảng hốt hôn anh, gan rối ruột bời kiểm tra cơ thể anh, "Có phải không khỏe không bảo bối."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!