Lâm Kiến Uyên cau mày suy nghĩ hai giây, rồi quay đầu cầm một chiếc điện thoại khác trên bàn lên.
Bùi Thạc vội vàng kêu lên: "Anh ơi! Đó là điện thoại của em!!"
Thế nhưng Lâm Kiến Uyên không hề đập điện thoại của cậu ta, Lâm Kiến Uyên chỉ tiếp tục nắm một nắm không khí, "chọc" vào lỗ sạc điện thoại của Bùi Thạc.
Sau đó vẻ mặt chấn động nói: "Thật sự có thể sạc điện này..."
Mọi người: "??"
Lần này Bùi Thạc thật sự lo lắng.
Cậu ta cẩn thận tiến lại gần, cố gắng hết sức dùng giọng trấn an: "Anh ơi, anh đừng vội kích động, anh đặt điện thoại xuống được không?"
Dường như Lâm Kiến Uyên không nghe thấy lời cậu ta nói, quay đầu lại, nói với một góc bàn:
"Cấp B? Thế này mà cũng cấp B á? Tôi thấy nó cũng xấp xỉ Dây Leo Mắt mà. Đồ ăn cũng gần giống nhau. Nhưng nếu có thể sạc điện thoại thì tôi tha thứ cho nó vậy."
Mọi người nhìn về phía anh đang nói chuyện.
Chỉ thấy đối tượng anh nói chuyện là... Đồ chơi Squishy ốc sên.
Lâm Kiến Uyên không coi ai ra gì mà giao tiếp với Squishy, ánh mắt mọi người dần dần từ kinh ngạc biến thành lo lắng.
Lâm Kiến Uyên nói chuyện với Squishy vài câu, đột nhiên lại đi về phía Tần Thi.
Tần Thi có chút căng thẳng lùi lại một bước.
Bùi Thạc vội vàng tiến lên, túm chặt cánh tay anh: "Anh ơi!"
Bùi Thạc mặt đầy lo lắng, nhưng không biết nên nói gì để tránh kích động anh.
Lâm Kiến Uyên quay đầu nhìn Bùi Thạc một cái, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, liền vội vàng nói với Tần Thi:
"À, không sao không sao, cô đừng căng thẳng, chỉ là tôi lại nhìn thấy ảo giác thôi, có chút chứng ám ảnh cưỡng chế... Ừm, cô tránh ra một chút, để tôi làm một thứ được không?"
Tần Thi có chút không biết làm sao, nhìn về phía mọi người. Vẻ mặt của mọi người cũng đều là hoang mang. Chỉ có Bùi Thạc một bên giữ chặt cánh tay Lâm Kiến Uyên, một bên không tiếng động dùng khẩu hình nói: "Không sao đâu."
Bùi Thạc trấn an mọi người xong, lại nói với Lâm Kiến Uyên: "Anh ơi, anh làm đi! Có cần em giúp gì không?"
Lâm Kiến Uyên: "Cậu nhìn thấy à?"
Bùi Thạc sửng sốt: "Cái gì?"
Lâm Kiến Uyên đẩy tay cậu ta ra, cúi lưng chui vào dưới bàn làm việc:
"Tôi đã nói rồi mà, đây là ảo giác của tôi, sao cậu có thể nhìn thấy được..."
Lâm Kiến Uyên chui vào dưới bàn làm việc của Tần Thi, không biết đang mân mê cái gì.
Mọi người đều có chút tò mò và bất an, nhưng lại không dám tiến lên, sợ làm phiền Lâm Kiến Uyên.
Bùi Thạc do dự một chút, vẫy tay về phía mọi người, dùng ánh mắt ra hiệu "Tôi trông chừng anh ấy, mọi người cứ bận việc đi."
Mọi người nhìn nhau một lúc, rồi đều trở về vị trí làm việc của mình.
Có người khẽ thở dài.
Lâm Kiến Uyên sắp xếp lại những sợi Huyết Tuyến đang vặn vẹo lung tung đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!