Chương 28: (Vô Đề)

Kết quả tái khám lần này của Lâm Kiến Uyên khá tốt.

Dù anh vẫn có thể nhìn thấy những ảo giác đó, nhưng nhìn chung thì tình hình cũng tương tự như trước.

Bác sĩ Sầm đề nghị tiếp tục điều trị theo phác đồ cũ.

Tức là tiếp tục uống thuốc.

Lâm Kiến Uyên hơi lo lắng: "Vậy nếu bệnh tình trở nặng thì sao? Có phải là sẽ nhập viện không?"

Bác sĩ Sầm nói: "Nhập viện cũng là uống thuốc."

Lâm Kiến Uyên hỏi: "Vậy ý nghĩa của việc nhập viện là gì? Để tôi không làm hại người khác à?"

Bác sĩ Sầm lạnh lùng nói: "Không. Là để cậu có được một kỳ nghỉ dài. Thư giãn cho thật tốt."

Thế là Lâm Kiến Uyên nhà ta lập tức tràn đầy mong đợi về việc bệnh tình trở nặng.

Nháy mắt, thời gian đã trôi qua. Cuộc đời vô vị skip qua thứ Sáu, trực tiếp nhảy đến thứ Hai.

"Anh, hôm nay em mua bánh mì và cơm nắm, anh muốn ăn cái nào?" Sáng sớm, Bùi Thạc vẫn như mọi khi, đưa bữa sáng nóng hổi tới.

Lâm Kiến Uyên nhìn qua, sau đó rút điện thoại ra: "Cơm nắm đi. Bao nhiêu tiền?"

Từ khi phát hiện Lâm Kiến Uyên không thích ăn sáng, Bùi Thạc đã luôn chủ động đảm nhận nghĩa vụ mang bữa sáng cho anh.

Lúc đầu Bùi Thạc còn sống chết không chịu nhận tiền, lý do là vì Lâm Kiến Uyên đã dạy cậu ta rất nhiều, chút tiền lẻ này có đáng là gì.

Nhưng sau khi bị Lâm Kiến Uyên mắng cho một trận, cậu ta mới ngoan ngoãn chấp nhận chuyển khoản.

Nhận xong tiền chuyển khoản từ Lâm Kiến Uyên, Bùi Thạc lại xách một phần bữa sáng khác, cười tủm tỉm đưa cho Tần Thi: "Chị Tần Thi, bánh tương của chị đây!"

"Woa, cảm ơn!" Hai mắt Tần Thi sáng rỡ, "Bánh tương của quán này thật sự rất ngon, cảm ơn em nhé, tiểu Thạc!"

Bùi Thạc không chỉ mang bữa sáng cho Lâm Kiến Uyên, mà cậu ta còn mang cho những người khác trong văn phòng.

Đúng là một cái máy điều hòa trung tâm với công suất ổn định.

Lâm Kiến Uyên thầm thấy buồn cười.

Bánh tương mà Bùi Thạc mang đến có mùi thơm nồng nàn, nước sốt thì được cho rất nhiều.

Thực sự là mùi vị này quá hấp dẫn. Khiến cả văn phòng đều bị thu hút.

Tần Thi hào phóng dùng tăm xiên bánh tương cho mọi người ăn, tiện thể nhiệt tình giới thiệu tiệm bánh này cho cả nhà.

Ngay cả Lâm Kiến Uyên cũng bị dụ phải đặt cơm nắm xuống để chạy qua ăn ké một miếng.

Mọi người vừa nói vừa cười, khiến cho không khí chết chóc của ngày thứ Hai cũng tan đi không ít.

Đúng lúc này, Khương Thần từ trên lầu đi xuống.

Mọi người vừa nhìn thấy Khương Thần, thì không khí vui vẻ hoạt bát ban đầu lập tức tắt ngấm.

Tất cả đều thu lại vẻ mặt, im lặng quay về chỗ ngồi của mình, để khỏi phải nghe thằng ngu này nói nhảm.

Tuy nhiên lần này Khương Thần không nói những lời vô nghĩa nữa, mà vừa nghe điện thoại vừa bước nhanh ra ngoài.

"Sao hôm nay Khương Thần còn mặc cả bộ vest ba mảnh thế?" Tần Thi dùng tăm xiên một miếng bánh tương nhét vào miệng, vừa nhai vừa nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!