Cuối tuần tươi đẹp lại kết thúc.
Không biết có phải vì đã bỏ qua một lần tổng vệ sinh hay không, Lâm Kiến Uyên cảm thấy cuối tuần này anh được nghỉ ngơi rất tốt.
Ngủ đủ giấc, cơ thể cũng tràn đầy năng lượng.
Rồi vừa đi làm là đã buồn ngủ.
Dường như trong công ty có một loại khí trường đặc biệt, dù ở nhà có nghỉ ngơi tốt đến đâu, nhưng hễ vào đến công ty là lại không tránh khỏi tinh thần uể oải, chán nản với công việc.
Hôm nay cũng vậy. Lâm Kiến Uyên vừa bước vào văn phòng đã nghe thấy tiếng la hét của Tô Chí Vỹ.
"A a a sao máy in lại hỏng nữa rồi!"
Tô Chí Vỹ vừa gãi đầu vừa đấm thùm thụp hai cái vào máy in.
Lâm Kiến Uyên đi ngang qua, thuận miệng nói: "Anh khởi động lại thử xem."
Tô Chí Vỹ: "Khởi động lại rồi!"
Lâm Kiến Uyên: "Mở nắp sọ nó ra chưa?"
Tô Chí Vỹ: "Cũng mở rồi!"
Lâm Kiến Uyên đưa tay sờ thử, phát hiện máy in nóng ran thì không khỏi ngạc nhiên nói:
"Anh in bao nhiêu thứ vậy, máy in sắp phóng ra lửa rồi. Mới sáng sớm đã in nhiều vậy, anh không cần mạng nữa à?"
"Không có! Cũng không in nhiều!" Tô Chí Vỹ đã sốt ruột đến mức gãi tai gãi má, "Thôi thôi cho tôi mượn máy tính của cậu một chút!"
Lâm Kiến Uyên dứt khoát né ra.
Không biết hôm nay Tô Chí Vỹ đặc biệt xui xẻo hay sao mà anh ta đổi sang máy in của Lâm Kiến Uyên cũng vừa in được hai tờ đã kẹt giấy.
Đèn trên máy in lập tức chuyển sang màu đỏ, điên cuồng nhấp nháy như đèn báo động.
Tô Chí Vỹ: "Ôi trời!"
Lâm Kiến Uyên liếc nhìn Tô Chí Vỹ sắp phát điên, hỏi: "Anh định in cái gì? Gấp lắm à?"
"Gấp gấp gấp, gấp chết tôi rồi! Cái dự án nước ép táo NFC đó, thứ Sáu tuần trước tôi đã sắp xếp hết tài liệu để trong ngăn kéo rồi, nhưng bây giờ không thấy đâu nữa! Không biết tại sao lại mất! Chín rưỡi là phải dùng rồi! Làm sao bây giờ!"
Tô Chí Vỹ sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.
"Thử ở chỗ tôi này!" Tần Thi đứng dậy.
Tô Chí Vỹ vội vàng rút USB ra chạy sang chỗ Tần Thi. May mà lần này in thành công.
Nhìn máy in nhả ra từng tờ giấy, cuối cùng Tô Chí Vỹ cũng thở phào một hơi.
Lâm Kiến Uyên lại có chút nghi ngờ: "Ngăn kéo của anh có khóa không? Theo lý thì không có ai động vào đồ trong ngăn kéo của anh đâu."
Tô Chí Vỹ: "Đúng thế! Ôi kệ đi dù sao..."
Mọi người đều đang đợi vế sau của câu "dù sao", nhưng không ngờ anh ta nói được nửa câu thì khựng lại.
Lâm Kiến Uyên: "Dù sao cái gì?"
Chỉ thấy Tô Chí Vỹ chớp chớp mắt, vẻ mặt có chút mơ hồ. Hồi lâu sau anh ta mới gãi đầu: "Tôi vừa định nói cái gì ấy nhỉ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!