"... Gần đây, tôi cảm thấy mọi thứ ngày càng bất thường. Ngay cả khi về nhà, tôi cũng cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm, ướt ướt cứ âm u bò lổm ngổm trên sàn nhà suốt đêm... Không không không, tôi không nhìn thấy gì cả, tôi chỉ thấy sàn nhà sạch bong, còn có vệt nước, trông y như vừa được lau bằng cây lau nhà, nhưng tôi liếc nhìn cái chậu lau nhà bên cạnh thì thấy nó khô cong à..."
"Còn bạn cùng phòng của tôi nữa, lúc chơi bóng với anh ta, bầu trời chuyển sang màu hồng rất rất sẫm... Không phải loại đỏ thẫm thỉnh thoảng thấy đâu, loại đó tôi biết là do ánh sáng tán xạ, là hiện tượng vật lý. Nhưng hôm qua, cái màu hồng sẫm đó... Nói sao nhỉ, cảm giác cứ như có một cái dạ dày khổng lồ nuốt chửng cả tôi, bạn cùng phòng và cả sân bóng rổ ấy.
Rồi trên đường về nhà cũng vậy, cứ như có một cái ruột dài ngoằng nối thẳng đến nhà tôi, rồi tôi cứ đi trong cái ruột đó vậy..."
Bác sĩ Sầm đẩy gọng kính: "Đừng căng thẳng, bệnh tình tái phát là chuyện bình thường. Chẳng phải cậu nói thứ Sáu cậu lại tăng ca sao? Lại còn cãi nhau với sếp nữa chứ. Như cậu nói đấy..."
Bác sĩ Sầm nói đến đây cũng bật cười, "Đi làm thì ai mà chẳng điên chứ?"
"Tôi hiểu, tôi hiểu mà, tôi biết tôi bị điên là vì lại bị kích động. Thực ra tôi có thể phân biệt được đây là ảo giác."
Lâm Kiến Uyên nói, "Nhưng tôi có một chuyện đặc biệt không rõ, tôi cứ suy nghĩ từ đêm qua đến giờ..."
"Chuyện gì?"
"Đêm qua khi tôi về nhà, tôi phát hiện cửa sổ trong nhà bị ướt. Có nước mưa tạt vào cửa sổ."
"Ừm. Đêm qua trời mưa, mưa khá to."
"Nhưng người tôi lại khô cong."
"..." Những ngón tay đang gõ bàn phím dừng lại. Bác sĩ Sầm nghiêng đầu nhìn anh một cái.
Lâm Kiến Uyên cúi đầu nhìn hai tay mình. Trên tay anh có một vết chai, ngoài ra thì trống trơn.
Lâm Kiến Uyên buồn rầu lẩm bẩm: "Bên ngoài mưa lớn như vậy, tôi đi bộ về mà người lại khô cong thế là sao? Giải thích thế nào đây? Trừ khi tôi thực sự đi từ trong ruột về..."
"Cậu đã nói nhà cậu cách đây rất xa mà, đúng không?"
Bác sĩ Sầm thu ánh mắt lại, tiếp tục gõ phím: "Thành phố A lớn như vậy, chỗ bệnh viện này mưa, nhưng có thể là bên nhà cậu tạm thời chưa mưa. Hôm qua mưa đến rất bất ngờ, có thể là đúng lúc cậu về nhà thì nó mới đột ngột bắt đầu mưa thì sao?"
Lâm Kiến Uyên: "Tôi cũng nghĩ đến khả năng này, nhưng như vậy cũng quá trùng hợp rồi phải không? Bác sĩ, có phải tôi đang quá để tâm vào chuyện vụn vặt không?"
Bác sĩ Sầm bật cười thành tiếng, lắc đầu nói: "Tôi thấy cậu luôn rất rất bình tĩnh. Cho dù là ảo giác hay những chuyện cậu không nghĩ ra, cậu đều có thể dùng một cách bình tĩnh, khách quan để phân tích."
Lâm Kiến Uyên cười khổ: "Tôi bị điên nhưng lại rất tỉnh táo phải không?"
Bác sĩ Sầm: "Thật ra cũng không hẳn. Bản thân tôi thấy tình trạng của cậu vẫn ổn, không tính là chuyển biến xấu, vì từ đầu đến cuối cậu vẫn phân biệt rõ ảo giác và hiện thực. Điểm này thực sự rất không dễ dàng. Cậu thấy đấy, tuy cậu luôn cảm thấy mình có xu hướng bạo lực, nhưng đến nay cậu vẫn chưa làm tổn thương ai trong hiện thực, đúng không? Thứ cậu đánh vẫn luôn là ảo giác của cậu."
"Tôi mới không phải ảo giác…." Tên trộm squishy đột nhiên chui ra từ túi của Lâm Kiến Uyên, tức giận phản bác.
Bẹp! Lâm Kiến Uyên tiện tay bóp bẹp nó, thực hiện một màn giải tỏa căng thẳng tại chỗ.
"Đúng vậy, đúng vậy." Lâm Kiến Uyên đột nhiên nảy ra ý tưởng, giơ con squishy lên trước mặt bác sĩ, hỏi: "Bác sĩ Sầm, anh có nhìn thấy cái này không?"
Ánh mắt bác sĩ Sầm dừng lại trên lòng bàn tay anh: "Con squishy hình ốc sên? Tôi cũng lần đầu thấy đấy. Hình dáng Squishy bây giờ cũng phong phú nhỉ."
"Vậy ra con squishy này cũng có thật..." Lâm Kiến Uyên lẩm bẩm, "Cho nên hôm đó ở phòng chờ của livestream, tôi nhắm mắt sờ điện thoại thì sờ trúng con squishy, bị cái cảm giác lạnh toát làm giật mình, dẫn đến tôi lại phát bệnh nặng mới nghe được con squishy nói chuyện với tôi..."
"@#%¥@¥!..." Con squishy điên cuồng giãy giụa trong lòng bàn tay Lâm Kiến Uyên.
"Cảm ơn bác sĩ, tôi hiểu rồi." Lâm Kiến Uyên thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Tôi lại cảm thấy bệnh của tôi vẫn có thể cứu được."
Bác sĩ Sầm cười nói: "Cậu vốn có thể cứu chữa mà."
Buổi khám bệnh sắp kết thúc, bác sĩ Sầm bỗng nhiên gọi Lâm Kiến Uyên lại: "Tôi thấy cái cậu bạn cùng phòng của cậu thực ra cũng khá tốt đấy, cậu có thể rủ cậu ấy đi chơi bóng nhiều hơn."
"Sao lại kết luận như vậy?" Lâm Kiến Uyên ngạc nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!