Thông tin truyện

Xuân Quy - Cô Nương Đừng Khóc


Nếu ai biết xuân đi về đâu, xin hãy gọi về cùng bầu bạn.

Xuân Quy là một cô nương mềm mại, ngây thơ, sống cùng ngoại tổ mẫu trong núi sâu, chẳng màng thế sự, không rõ chuyện nhân gian.

Cho đến một ngày, nàng cứu được một người đàn ông, trái tim thiếu nữ âm thầm rung động, nhưng người đó lại không từ mà biệt. Nàng xuống núi tìm hắn, chỉ thấy hắn ngồi trên lưng chiến mã, thần sắc lạnh lẽo, chẳng còn là vị "Mục quân gia" mà nàng từng cứu nữa. Mục Yến Khê nhẹ nhàng đẩy Xuân Quy đang ngẩn ngơ sang một bên, đưa cho nàng một túi bạc: “Đa tạ ơn cứu mạng của cô nương, túi bạc này đủ để cô nương sống sung túc cả đời."

Nói rồi, hắn quất ngựa rời đi, chưa từng ngoảnh lại.

Mãi sau này, vào một buổi trưa hè nắng gắt ở kinh thành, hắn chợt nhớ tới cô nương tên Xuân Quy ấy, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi nhớ.

Gặp lại đã là ba năm sau. Xuân Quy xuống núi, vì một sự nhầm lẫn mà trở thành một tiểu thương buôn bán, sống những ngày tháng bình đạm, tự tại ở trấn Vô Diệm.

Đại tướng quân xin lệnh xuất chinh Tây Lương, đóng quân tại trấn Vô Diệm, phát hiện Xuân Quy đã thay đổi hoàn toàn, trở thành bà chủ của một quán mì nhỏ.

Hắn mặt dày đến hỏi Xuân Quy: "Nàng còn nhớ ta không?"

Xuân Quy hờ hững: "Dám hỏi quân gia quý danh là gì?"

Đại tướng quân nghẹn lời: "...Bát mì này bao nhiêu tiền?"

Xuân Quy: "Mười lượng bạc."

Chuyện đó cũng chẳng hề gì, quan trọng là cô nương tên Xuân Quy này lại dám (tình tứ) với tên tú tài nghèo, liếc mắt đưa tình với quan lại triều đình, lại còn định bỏ trốn cùng một tên hát kịch phong hoa tuyệt đại. Đại tướng quân hận đến ngứa răng, giữ chặt lấy nàng gằn giọng: “Sao nàng không chịu theo ta?"

"Chàng không thú vị."

Năm tháng trong núi dài đằng đẵng, đường đời chốn nhân gian lắm gian nan. Trấn Vô Diệm chẳng giữ chân được vương tôn quý tộc, ngoại trừ chàng.

Danh Sách Chương