Thanh Yên đổ bệnh. Nàng sốt cao li bì suốt ba ngày liền. Xuân Quy phải tìm một bé gái đến trông coi quán mì, còn mình thì ngày đêm túc trực chăm sóc Thanh Yên. Thanh Yên lúc tỉnh lúc mê, lúc ngủ cũng chẳng phải ngủ thật mà là do sốt đến mê man, lúc tỉnh nhìn thấy Xuân Quy ngồi bên cạnh thì lại gắng gượng cười một cái.
Nhìn Thanh Yên, Xuân Quy bỗng thấy mình may mắn biết bao. Từ nhỏ đã có bà che chở, giờ lại thêm Tiết lang trung bảo bọc. Nàng chưa từng hỏi về thân thế của Thanh Yên, một cô gái bị bán vào chốn lầu xanh thì thân thế có gì vẻ vang đâu? Nàng thở dài, thay khăn đắp trán cho bạn.
Tiết lang trung bước vào, nói nhỏ với Xuân Quy: "Tiên sinh Âu Dương về rồi, đang đợi con ở bên ngoài. Ta ở đây trông Thanh Yên cho, con ra nói chuyện với cậu ấy một chút."
Nghe tin Âu Dương về, Xuân Quy vội đứng dậy đi ra, thấy Âu Dương đang đứng đợi mình.
Mẹ của Âu Dương mất cách đây hai năm, hắn đã đau buồn một thời gian dài. Khi ấy hắn thường ngồi ở quán mì cả ngày, giúp bà lão làm việc vặt, chỉ khi ở bên bà và Xuân Quy, hắn mới cảm thấy chút hơi ấm. Sau đó hắn bắt đầu dùi mài kinh sử chuẩn bị cho kỳ thi Hương, vượt qua bao nhiêu cửa ải, chỉ còn hai tháng nữa là lên kinh dự thi kỳ thi Hội vào mùa xuân tới.
Thấy Xuân Quy bước ra, Âu Dương nở nụ cười dịu dàng. Hắn bỗng giơ tay ra hiệu cho Xuân Quy đứng lại. Nàng ngẩn người, đứng chôn chân tại chỗ nhìn hắn.
Chỉ thấy hắn thò một tay vào trong n.g.ự. c áo, mò mẫm một hồi, tay kia thì giấu sau lưng, bất ngờ chìa ra một cây kẹo đường hình người. Nhìn thấy kẹo đường, Xuân Quy cười tít mắt, đưa tay định lấy thì bị Âu Dương giấu ra sau lưng.
"Phải đố đã, trả lời đúng mới được ăn." Âu Dương cố tình trêu chọc, Xuân Quy bị cây kẹo hấp dẫn đành phải gật đầu.
"Cây kẹo này rất ngọt, có câu thơ nào nói về vị ngọt không?"
"Hái trăm hoa luyện thành mật ngọt. Vì ai gian khổ vì ai say?" Xuân Quy buột miệng đọc ngay, rồi nhảy ra sau lưng Âu Dương cướp lấy cây kẹo.
"Xuân Quy vẫn lợi hại như xưa." Âu Dương nhìn nàng, trong ánh mắt không tự chủ được ánh lên vài phần dịu dàng.
"Tiên sinh còn đi nữa không? Bao giờ thì đi?" Hai năm nay Âu Dương đi theo một gia đình giàu có đến nơi khác dạy học, mỗi tháng chỉ về trấn Vô Diệm vài ngày. Nhà giàu trả thù lao hậu hĩnh, hắn đang gom góp lộ phí để lên kinh ứng thí. Tiết lang trung dăm ba bận muốn cho hắn mượn tiền, nhưng đều bị hắn khéo léo từ chối.
"Không đi nữa." Âu Dương không muốn nói chuyện lộ phí với Xuân Quy. Hắn đã tính toán rồi, số tiền hiện có nếu chi tiêu dè sẻn thì cũng đủ lộ phí đến kinh thành. Đã vậy thì thà ở lại trấn Vô Diệm làm thầy đồ dạy học hai tháng nữa, chứ đi chuyến này rồi, chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại được Xuân Quy và bà lão.
"Oa! Không đi nữa thì tốt quá, vậy tối nay tiên sinh ở lại ăn cơm với bọn muội nhé? Bà sẽ làm món ngon đãi huynh!" Xuân Quy không rõ tình cảm của mình dành cho Âu Dương là gì. Nàng thích ở bên cạnh Âu Dương, mấy năm nay tình cảm hai người cứ nhẹ nhàng như nước chảy thành sông, tạo nên một sự ăn ý khó tả. Tiết lang trung cứ hay xúi giục Xuân Quy gả cho Âu Dương, nhưng không hiểu sao trong lòng nàng luôn có một chút do dự.
"Ừ!"
Âu Dương gật đầu, rồi nhìn về phía hậu viện: "Lang trung bảo Thanh Yên bị ốm, tình hình thế nào rồi?"
Xuân Quy kể lại chuyện hôm nọ cho Âu Dương nghe. Âu Dương trầm ngâm suy nghĩ rất lâu, linh cảm mách bảo hắn chuyện này không đơn giản. Theo lý mà nói, khách làng chơi thường sẽ không dây dưa với một kỹ nữ đến mức như vậy.
"Ta vào thăm cô ấy được không?" Âu Dương thường hay đàm đạo thi ca với Thanh Yên, cô gái này có một tâm hồn tinh tế, chỉ tiếc là phận mỏng cánh chuồn.
"Huynh vào đi, nhưng đừng đ.á.n. h thức tỷ ấy. Tỷ ấy vừa mới chợp mắt."
Có lẽ nghe thấy tiếng động, Thanh Yên mở mắt ra. Thấy Âu Dương đến, nàng mỉm cười, khẽ gọi: "Tiên sinh."
Âu Dương cũng cười đáp lại: "Cô nương mau ngủ đi! Tối nay ta ăn cơm ở đây, đến lúc đó nếu cô nương dậy được, ta sẽ cho cô xem bài từ mới viết, còn phải phiền cô nương phổ nhạc giúp ta nữa."
Thanh Yên gật đầu, rồi lại mê man chìm vào giấc ngủ.
Âu Dương quay lại nhìn gian y quán nhỏ bé nhưng đầm ấm khói lửa nhân gian này. Hắn chịu khổ hơn hai mươi năm, tất cả những ngọt ngào đều nằm ở nơi đây. Hắn lại ngước mắt nhìn Xuân Quy, nàng đang cúi đầu ăn cây kẹo đường, có lẽ kẹo ngon thật nên l.i.ế. m một cái lại cười khúc khích, trông hệt như một đứa trẻ lên bảy lên tám.
Thực ra hắn đã từng nghĩ sẽ nói rõ lòng mình với Xuân Quy, kể về những tâm tư uẩn khúc trong lòng mấy năm nay. Nhưng mỗi khi về đến nhà, nhìn cảnh nhà trống huơ trống hoác, bốn bức tường trơ trọi, những lời ấy lại nuốt ngược vào trong. Thôi thì cứ nghĩ, đợi khi nào cuộc sống bớt khó khăn rồi hãy tính! Không thể để Xuân Quy chịu khổ cùng mình được, nàng đã khổ quá nhiều rồi.
Cảm thấy Âu Dương đang nhìn mình, Xuân Quy chun mũi làm mặt xấu với hắn. Âu Dương bật cười đi ra ngoài tìm Tiết lang trung nói chuyện.
Tiết lang trung đang bốc t.h.u.ố. c trị tiêu chảy. Chẳng hiểu sao sắp vào thu mà người trong trấn bị tiêu chảy đột ngột tăng vọt. Mấy người đến khám hôm nay, ai nấy đều ôm bụng, suýt nữa thì phóng uế ngay tại y quán. Thấy Âu Dương bước ra, ông chỉ vào chiếc ghế đối diện: "Cậu ngồi đó đợi ta một lát, ta còn bận một lúc nữa."
Nói xong lại tiếp tục cắm cúi làm việc. Lúc này, Trương Sĩ Chu bước vào, thấy Âu Dương bèn gật đầu chào hỏi: "Trong doanh trại hết thảo d.ư.ợ. c rồi, lang trung có thể cho chúng ta mượn ít được không?" Trương Sĩ Chu đi thẳng vào vấn đề. Hôm nay không biết làm sao mà rất nhiều binh lính bị tiêu chảy.
"Sao thế?" Tiết lang trung buông thang t.h.u.ố. c trên tay xuống. Lang trung trong doanh trại là người từ kinh thành tới, Tiết lang trung đã từng gặp, y thuật rất cao minh. Khi thiếu t.h.u.ố. c họ vẫn thường sang đây mượn, nhưng trả lại rất nhanh. Hai người cũng từng đối chiếu đơn t.h.u.ố. c với nhau, bài t.h.u.ố. c trị tiêu chảy trong doanh trại năm nay là do hai người cùng bàn bạc, cuối cùng quyết định lấy t.h.u.ố.
c ở y quán.
"Hôm nay trong trại có rất nhiều người bị tiêu chảy, không rõ nguyên nhân." Trương Sĩ Chu nhíu mày, vẻ mặt đầy phiền não, đoán chừng là ăn nhầm thứ gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!