Chương 110: Hồi kết (1)

Hươu con ngủ gà ngủ gật bên ngoài quán mì, gió thổi chuông cửa kêu leng keng vui tai. Giàn mướp đắng Xuân Quy và bà trồng hai năm trước đã leo kín tường, bò lên tận mái nhà, chỉ chừa lại cửa sổ và cửa ra vào được bà cắt tỉa gọn gàng, xen lẫn những bông hoa dại. Lũ trẻ tan học chạy đến trước cửa quán mì, vây quanh hươu con cùng nó gà gật.

Thanh Yên đặt cái nôi nhỏ của bé Tiểu Hồ Đồ ngay cửa, ngồi bên cạnh may áo. Tiểu Hồ Đồ mới sinh được gần hai tháng, lúc này vẫn đang ngủ say, chân tay mập mạp lộ ra ngoài trông rất đáng yêu.

Giờ đang là buổi trưa, quán vắng khách, bà trải thảo d.ư.ợ. c ra bàn bên cạnh Thanh Yên, vừa nhặt t.h.u.ố. c vừa trò chuyện. Mái tóc bạc trắng của bà được chải gọn gàng, búi lại bằng chiếc trâm đồng, tai đeo đôi bông tai ngọc bích, cả người tỏa ra ánh sáng dịu dàng. Bà hai năm nay càng gầy yếu, cổ tay mảnh khảnh trong ống tay áo rộng thùng thình toát lên vẻ tiên phong đạo cốt.

Tiểu Hồ Đồ đang ngủ bỗng cười toét miệng, chắc là mơ thấy gì đẹp lắm.

"Xuân Quy hồi bé cũng giống Tiểu Hồ Đồ, lúc nào cũng cười." Bà nhắc đến Xuân Quy, khóe miệng không giấu được nụ cười.

"Nhắc đến Xuân Quy, mấy hôm trước có thư về, bảo là từ Quỳnh Châu về thẳng đây, Mục tướng quân cũng đi cùng. Tính ngày thì chắc một hai hôm nữa là đến nơi. Nàng ấy còn chưa gặp Tiểu Hồ Đồ, không biết sẽ thích đến mức nào?" Thanh Yên c.ắ. n đứt sợi chỉ, chiếc áo này là may cho Tống Vi. Tống Vi mấy ngày nữa sẽ rời trấn Vô Diệm đến tuyến phía Bắc, nơi đó băng tuyết quanh năm, một năm quá nửa là mùa đông. Lại đúng lúc Tiểu Lâu vừa mất, hắn như biến thành người khác, gầy đi một vòng lớn.

Quần áo cũ mặc lên người rộng thùng thình. Trương Sĩ Chu và Thanh Yên bàn nhau may lại cho hắn ít quần áo, vừa để giữ ấm, vừa cho vừa vặn.

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài ồn ào hẳn lên, lũ trẻ không biết vì sao lại cười rộ lên. Thanh Yên nhìn qua cửa sổ, thấy hai cỗ kiệu dừng lại, cỗ kiệu đi đầu một người đàn ông trung niên chừng bốn năm mươi tuổi bước xuống, tướng mạo thanh tú, mặc áo dài vạt đối khâm màu đỏ sẫm thêu chỉ vàng, nhìn xa đã biết đường kim mũi chỉ tinh xảo bất phàm; cỗ kiệu phía sau bước xuống một nam một nữ, người đàn ông khoảng sáu bảy mươi tuổi, dáng người cao lớn, mặc áo bào đen bó tay, nhìn là biết người luyện võ; người phụ nữ không đoán được tuổi, dung mạo dịu dàng thanh tú, phong thái tuyệt vời. Không phải người thường.

"Có khách quý đến rồi bà ơi." Thanh Yên nói nhỏ với bà rồi đứng dậy.

Bà vừa ngẩng đầu lên thì ba người đã bước vào quán mì, lũ trẻ hiếm khi thấy người như vậy ở trấn Vô Diệm, tò mò vây quanh, thò đầu vào cửa thì thầm to nhỏ.

Người đàn ông đi đầu liếc nhìn quán mì, rõ ràng chỉ là một quán mì bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng lại toát lên vẻ khác biệt. Thanh Yên xách nôi của Tiểu Hồ Đồ đặt vào góc tường, đứng dậy chào hỏi: "Các vị muốn dùng gì?" Lúc nói chuyện thấy ánh mắt người đàn ông đi đầu quét qua người bà, rồi lại quét lại, cuối cùng dừng hẳn. Tuy không có ác ý nhưng cũng khiến người ta thấy kỳ lạ.

Người đàn ông và người phụ nữ còn lại cũng đ.á.n. h giá bà, nhưng thần sắc khác với người đàn ông kia.

Hôm nay quán mì đón mấy vị khách lạ thật. Thanh Yên thầm nghĩ, rồi đưa thẻ bài họ chọn cho bà. Bà đi vào trong bắt đầu bận rộn.

Ba người gọi không ít, ba bát mì, một vò rượu, còn có mấy đĩa đồ nhắm, bày đầy cả bàn. Ăn một mạch đến tối, khách trong quán đến rồi đi, thay hết lượt này đến lượt khác, chỉ có bàn khách này là ngồi lì không đi. Ba người ít nói, thỉnh thoảng nói một câu bâng quơ, dường như ai cũng có tâm sự.

Đêm xuống trời hơi lạnh. Thanh Yên xách Tiểu Hồ Đồ ra sau nhà cho bú, rồi giao cho Tiết lang trung, quay lại quán mì.

Trương Sĩ Chu và Tống Vi đi tuần tra hôm nay không về, bèn đưa Thanh Yên đến quán mì cho đỡ buồn.

Chỉ còn lại mấy người này mắt to trừng mắt nhỏ, bà muốn đuổi khách nhưng lại ngại, đành ngồi trơ ra đó đợi họ đi.

Người đàn ông trẻ hơn dường như suy nghĩ hồi lâu, mới mở miệng nói với bà: "Vị đại nương này, ngồi xuống nói chuyện một lát được không?" Bà nghe ông ta gọi mình thì hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn hào phóng ngồi xuống, cười nhìn ông ta.

"Mì có hợp khẩu vị không?" Bà không biết nói gì, bèn hỏi một câu xã giao.

Người đó gật đầu, từ từ lấy trong tay áo ra một cái túi, mở từng lớp từng lớp, một chiếc vòng nằm yên lặng bên trong.

"Đại nương, chiếc vòng này có phải là của bà không?"

Bà sững sờ, chiếc vòng này bà mang theo bên mình mấy chục năm, từng đường nét trên chiếc vòng bà đều nhận ra. Nhưng bà đã cầm cố c.h.ế. t rồi, chưa từng nghĩ đời này còn có thể gặp lại nó. Mắt bà ươn ướt, từ từ gật đầu.

Người đến là Văn Hoa Đế và vợ chồng Mục lão tướng quân.

Văn Hoa Đế có rất nhiều điều muốn nói, nhưng không biết bắt đầu từ đâu, im lặng hồi lâu mới run giọng hỏi: "Đại nương, bà còn nhớ chủ nhân của chiếc vòng không?"

Sao có thể không nhớ? Bà nhìn chiếc vòng, rõ ràng chỉ nhìn thoáng qua nhưng cả cuộc đời như lướt qua trước mắt.

Năm đó bà bao nhiêu tuổi nhỉ? Mười tám, như đóa hoa mùa hạ nở rộ trên núi Thanh Khâu. Đi trên trấn chẳng hiểu sao con ngựa buộc bên đường nhìn thấy bà lại hí vang, dậm chân muốn so tài cao thấp với cô gái trước mặt.

Thiếu nữ bị con ngựa hung dữ dọa cho một phen, người qua đường cười ồ lên khiến nàng càng thêm lúng túng. Nàng chỉ tay vào con ngựa mắng: "Con ngựa to gan!" Mặt đầy vẻ giận dữ, ngón tay chỉ ra lại mang theo vẻ nũng nịu. Lương Phóng nghe tiếng động từ quán cơm bước ra, nhìn thấy cảnh này, chẳng hiểu sao tim lại động. Bước tới dùng vỏ kiếm ấn ngón tay thiếu nữ xuống, cười hỏi: "Nó chọc ghẹo cô nương à?"

Thiếu nữ quay lại, thấy một công tử, nói là công t. ử nhưng lại mang theo vài phần lạnh lùng. Đôi mắt sâu thẳm như đầm nước nhìn nàng, khiến bao nhiêu bực dọc trong nàng tan biến hết. Mặt hơi đỏ lên, nhưng vẫn cứng miệng: "Nó hung dữ với ta!"

"Ồ, vậy là nó sai rồi, ta thay mặt nó xin lỗi cô nương." Lương Phóng cười nói, ánh mắt vô cùng chân thành.

Bà vẫn luôn nhớ nụ cười của Lương Phóng. Bà lớn lên trong am ni cô trên núi Thanh Khâu, các sư cô dạy bà đọc sách viết chữ làm người, mười tám tuổi xuống núi tự kiếm sống. Bà là cô nhi lang bạt hồng trần, trời không sợ đất không sợ, nhưng trái tim lại ấm áp vô cùng. Không biết người mình gặp là ai, lúc quay người bỏ đi hắn lại đi theo, con ngựa của hắn không hung dữ với bà nữa, mà ngoạm lấy tay nải của bà, không cho bà đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!