Chương 2: Kỳ ngộ ở núi Thanh Khâu (2)

Hai người quay đầu lại, thấy bà đang đứng ở cửa phòng trong, vẻ mặt không vui nhìn bọn họ.

Thấy bà, Xuân Quy vội vàng đứng dậy: "Bà, tỉnh rồi." Nàng chỉ tay vào Mục Yến Khê.

"Ừ." Bà đáp một tiếng, đi tới trước mặt Mục Yến Khê: "Theo lão thân thấy, thương thế của quân gia không còn đáng ngại nữa. Đã không sao thì sáng mai thu dọn đồ đạc rời đi thôi."

Mục Yến Khê khéo làm sao, đúng lúc này lại ôm vết thương rên lên đau đớn, trên trán lấm tấm mồ hôi hột.

"Bà ơi, hắn chưa khỏi." Xuân Quy thấy hắn như vậy bèn lên tiếng xin xỏ giúp.

Nghe Xuân Quy nói, Mục Yến Khê rốt cuộc cũng cảm thấy có gì đó không đúng. Từ lúc gặp nàng chiều qua, nàng chưa từng nói một câu trọn vẹn, dường như tâm trí có chút không bình thường.

Bà nhìn Xuân Quy rồi thở dài, bao năm dạy dỗ coi như bỏ sông bỏ bể. Gặp chuyện vẫn chẳng nhìn ra đâu là thật đâu là giả. Kẻ trước mắt này tâm cơ thâm sâu lắm.

"Con vào trong nghỉ trước đi, việc còn lại để bà lo cho vị quân gia này."

Xuân Quy vui vẻ gật đầu rồi đi vào trong.

"Xưng hô với quân gia thế nào đây?" Bà dùng khăn lau tay cho Mục Yến Khê, động tác nhanh nhẹn.

Tranh thủ lúc bà cúi đầu, Mục Yến Khê quan sát bà kỹ lưỡng. Người này trạc tuổi hoa giáp (60 tuổi), mày mắt hiền từ, không giống người sơn dã chút nào.

"Tại hạ họ Mục, chức Hiệu úy thất phẩm."

Mục Yến Khê vừa dứt lời bèn cảm thấy tay bà bỗng mạnh hơn, hắn đau đớn hừ nhẹ một tiếng.

Bà vốn chẳng quan tâm hắn là ai, đương nhiên cũng chẳng bận tâm lời hắn nói là thật hay giả.

"Mục quân gia bị thương rất nặng, e là phải tĩnh dưỡng một thời gian, có cần lão thân giúp chuyển lời nhắn không?"

"Hiện giờ dưới núi đang loạn lạc, dù có tâm nhờ bà đưa thư cũng không thể làm vậy, quá nguy hiểm." Mục Yến Khê mỉm cười cảm kích với bà.

Bà ngước mắt nhìn hắn: "Lau xong rồi, quân gia nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì cứ gọi lão thân."

Sáng hôm sau Xuân Quy thức dậy, thấy một đống quần áo để bên giường, nàng cầm lên tròng vào người. Xưa nay bà chuẩn bị cái gì thì nàng mặc cái nấy, chỉ có điều nàng không thích người có mồ hôi, mùa hè thường mặc rất ít. Hôm nay bà chuẩn bị váy áo vải thô dài quét đất, Xuân Quy thấy hơi khó chịu, bĩu môi đi ra tìm bà.

Bà đang nấu cháo ở gian ngoài, nồi cháo trên bếp lửa sôi sùng sục. Xuân Quy vốn đã thấy nóng, nhìn thấy hơi nóng bốc lên lại toát mồ hôi đầm đìa. Tóc mái dính bết vào trán, nàng tủi thân gọi: "Bà ơi."

Bà ngẩng lên thấy bộ dạng của Xuân Quy, biết nàng chê nóng, bèn nhỏ nhẹ dỗ dành: "Mấy hôm nay nhà có người lạ, con không thể ăn mặc tùy tiện như trước được, nếu không vị quân gia kia cũng không được tự nhiên."

Xuân Quy đưa tay quệt mồ hôi trán, gật đầu. Quay người lại, nàng thấy Mục Yến Khê đã mở mắt, nằm nghiêng nhìn mình. Ánh mắt hắn rực lửa, ý tứ trong đó Xuân Quy không hiểu, nhưng nàng vẫn mỉm cười với hắn. Nụ cười ấy khiến cảnh sắc ngoài kia bỗng lu mờ.

Đang cười, Xuân Quy chợt nhớ lời bà dặn phải tránh xa hắn, bèn thu lại nụ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, quay lưng đi nhìn chằm chằm vào nồi cháo đất.

Mục Yến Khê ngẩn người, nằm đó mà thấy lúng túng. Bà quay lại nhìn hắn, rồi lại nhìn Xuân Quy. Bà biết rõ Xuân Quy xinh đẹp, mỗi lần đưa nàng xuống núi đều phải bôi tro bếp lên mặt nàng, nếu không sẽ rước họa vào thân. Vị Mục quân gia này chẳng hề che giấu hứng thú với Xuân Quy. Trong lòng bà dấy lên chút khó chịu, múc một bát cháo đưa cho Xuân Quy: "Ăn cháo đi, ăn xong thì đi nhặt củi.

Tiện tay bắt con gà rừng, hái ít rau dại, tối bà làm gà nướng đất sét cho ăn."

Nghe thấy tối được ăn gà nướng, khuôn mặt Xuân Quy rạng rỡ hẳn lên. Nàng cầm bát thổi phù phù, ngửa cổ uống cạn một hơi, rồi lấy tay quệt mồm. Nàng rút chiếc đũa búi tóc lên, thắt chặt dây lưng quần: "Bà ơi, con đi đây!"

Nàng bước ra ngoài, chú hươu chạy theo bên cạnh. Ánh nắng ban mai kéo dài bóng nàng và chú hươu, hương hoa ngược theo bước chân nàng len vào mũi Mục Yến Khê, chạy thẳng xuống lồng ngực, mát rượi tâm can.

Giờ chỉ còn lại bà và Mục Yến Khê. Bà múc một bát cháo mang đến bên cạnh hắn: "Nhà nghèo, buổi sáng chỉ có cháo loãng, quân gia chịu thiệt uống tạm chút."

Mục Yến Khê nhìn bà đầy cảm kích: "Đa tạ bà, làm phiền bà rồi." Nói xong hắn há miệng, tư thế thành thục, rõ ràng là thói quen được hầu hạ lâu năm.

Bà múc một thìa cháo đưa lên miệng hắn. Lúc này dung mạo vị quân gia này mới hiện rõ mồn một. Thảo nào đêm qua Xuân Quy khen đẹp, đôi mắt hắn mang theo ba phần xuân sắc nhưng không mất đi vẻ sắc sảo; môi mỏng mũi cao, khí chất vương giả toát ra tự nhiên, tuyệt đối không phải vật trong ao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!