Mục Yến Khê và Xuân Quy cứ thế đi sớm về khuya, chớp mắt đã qua mười ngày.
Mùa thu đã đến.
Một sớm mở cửa, hơi lạnh ùa vào khiến Xuân Quy rùng mình. Nàng vội quay vào tìm tấm da thú quấn lên người, trông nàng lúc này chẳng khác nào một con thú nhỏ. Nàng cũng không quên Mục Yến Khê, tìm một tấm khác khoác cho hắn. Hắn thân hình cao lớn, tấm da thú khoác lên người trông cũn cỡn như cái yếm của phụ nữ, nhưng cũng đỡ lạnh phần nào. Hai người đội gió đạp sương lên đường.
Hôm nay Xuân Quy dẫn hắn đi con đường chưa từng đi bao giờ. Xuyên qua một cánh rừng, đi theo một lối mòn nhỏ, đến cuối đường thì rẽ trái vào rừng. Khu rừng này rễ cây chằng chịt dưới chân, trên đầu lá cây ken đặc không lọt một tia nắng, rõ ràng là rừng già thâm sâu cùng cốc.
Được cái là ấm hơn bên ngoài một chút.
Xuân Quy đi rất nhanh ở phía trước. Không biết đã đi bao lâu, Mục Yến Khê bắt đầu thấy mệt thì cuối cùng cũng thấy ánh sáng mặt trời. Lại là một con đường nhỏ chạy thẳng đến chân trời. Ngẩng đầu nhìn mặt trời, chắc cũng đã quá giờ Mùi.
"Xuân Quy, hôm nay không săn b.ắ. n hái t.h.u.ố. c à?" Mục Yến Khê thắc mắc, đuổi theo Xuân Quy đang rảo bước phía trước, chú hươu nhỏ vẫn quấn quýt bên chân nàng.
"Không." Xuân Quy không dừng lại. Họ phải đi nhanh thì mới kịp về lều cỏ trước khi trời tối mịt, nếu đi chậm thì phải sang ngày mai mới về được, nàng không muốn để bà lo lắng.
"Vậy chúng ta đi đâu?" Mục Yến Khê chẳng hiểu mô tê gì, vừa th* d*c vừa hỏi.
Xuân Quy dừng lại, chỉ chỉ tấm da thú trên người hắn: "Quá nhỏ."
Mục Yến Khê hiểu ra rồi. Cô nương này thấy tấm da thú hắn khoác bé quá nên dẫn hắn đi kiếm cái mới. Nhìn điệu bộ này, chẳng lẽ là đi săn thú dữ? Khá lắm, nghĩ đến đây Mục Yến Khê bỗng thấy hưng phấn, hắn lắc lư chạy đến trước mặt Xuân Quy: "Đi săn thú hả?"
Xuân Quy nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, bật cười: "Không phải."
Nói rồi nàng quay lưng đi tiếp.
Hai người cắm cúi đi thêm hơn một canh giờ nữa, đến một bãi đất trống giữa rừng, nơi đó sừng sững một ngôi am ni cô. Ngôi am nhìn từ xa được rừng già bao bọc, toát lên vẻ cô tịch, lánh đời. Xuân Quy bước đến, cầm vòng sắt trên cửa gỗ gõ mạnh. Tiếng gõ cửa vang vọng giữa rừng núi, bay vút lên tận trời xanh.
Hồi lâu sau, một giọng già nua vang lên: "Chờ một chút." Lại một lúc lâu nữa, cửa am mở ra, một ni cô già nua xuất hiện. Nhìn thấy Xuân Quy, trên mặt bà nở một nụ cười ấm áp.
"Thí chủ." Bà chắp tay thi lễ với Xuân Quy.
Xuân Quy cũng vô cùng thành kính, chắp tay đáp lễ: "Tỳ kheo ni."
Hành lễ xong, nàng móc trong n.g.ự. c ra một gói muối nhét vào tay vị ni sư già. Muối, dù ở Đại Tề hay Tây Lương, đều là thứ khan hiếm, vậy mà Xuân Quy lại biếu bà cả một gói, đủ thấy tình cảm giữa họ không hề cạn.
Mục Yến Khê còn đang suy tư thì Xuân Quy đã cùng ni sư dắt hai con ngựa từ sân sau ra, đưa cho hắn một con.
"Đi." Xuân Quy nói gọn lỏn. Không đợi hắn phản ứng, nàng đã ra khỏi am, tung người lên ngựa. Mục Yến Khê vội vàng đuổi theo.
Xuân Quy vậy mà biết cưỡi ngựa. Mục Yến Khê phi ngựa song song với nàng, quay sang thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía trước. Trái tim hắn lại rung động, quả là một kỳ nữ.
Hai người đi không ngơi nghỉ, cuối cùng trước khi mặt trời lặn cũng đến được một thung lũng. Trong thung lũng lác đác vài ba hộ dân, khói bếp đang lờ lững bay lên. Xuân Quy từ xa huýt một tiếng sáo. Một người đàn ông đẩy cổng rào gỗ bước ra, đưa tay che trán nhìn ngó, rồi cười lớn, hét vọng lại: "Con gái nhà ai đây!"
Xuân Quy xuống ngựa, vừa buộc dây cương vào hàng rào thì đã bị gã đàn ông lực lưỡng kia nhấc bổng lên, tung lên trời. Trong nhà lại có mấy người nữa chạy ra, thấy là Xuân Quy bèn xúm lại thành vòng tròn. Xuân Quy bị tung lên càng lúc càng cao, mái tóc tung bay trong gió, tiếng cười giòn tan vang vọng. Chơi đùa một lúc lâu họ mới dừng lại.
"Tiểu cô nương, sao hôm nay lại đến đây?"
Xuân Quy loạng choạng vài cái mới đứng vững, vuốt lại lọn tóc trên mặt, chỉ vào Mục Yến Khê: "Da thú, trời lạnh."
Gã đàn ông quan sát kỹ Mục Yến Khê. Khác với dân miền núi bọn họ, người đàn ông này da dẻ trắng trẻo, trông có vẻ thư sinh. Hắn lại nhìn Xuân Quy, thầm nghĩ chắc đây là người bà xem mắt cho Xuân Quy, mắt nhìn của bà cũng không tệ. Thế là hắn quay vào trong, lấy ra một tấm da thú khổng lồ, đi đến trước mặt Mục Yến Khê: "Nào, vị huynh đệ này, để ta giúp mặc vào."
Mục Yến Khê để mặc gã giật phăng tấm da nhỏ xíu trên người mình xuống, quấn tấm lớn lên thay. Hắn liếc nhìn hoa văn và bộ lông, là da hổ. Trước kia nghe nói đàn ông trong núi đều là anh hùng hào kiệt, có thể tay không đ.á.n. h hổ, nay mới được tận mắt chứng kiến. Nhìn lại gã đàn ông kia, ánh mắt Mục Yến Khê đã có vài phần kính nể. Tấm da thú này quấn lên người giữa buổi chiều thu se lạnh, một luồng hơi ấm len lỏi vào cơ thể, dễ chịu vô cùng.
"Tiểu cô nương muốn ăn gì không?" Gã đàn ông mặc xong cho Mục Yến Khê, quay sang hỏi Xuân Quy.
"Không, về thôi." Xuân Quy vỗ vỗ vai hắn: "Hôm khác nhé."
Nói rồi nàng lên ngựa đi thẳng, chẳng có lấy một câu khách sáo. Mục Yến Khê áy náy nhìn gã đàn ông và đám dân làng, nhưng họ dường như đã quá quen với tính cách của nàng, nhoáng cái đã tản đi hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!