Đây là một ngọn núi kỳ lạ.
Mạch núi trải dài hàng trăm dặm, một nửa sườn đồi hoa nở rợp trời, nửa kia lại là rừng cây rậm rạp thâm u. Mặt trời giữa trưa chiếu thẳng xuống đỉnh núi tạo thành một dải cầu vồng rực rỡ, quả là một kỳ quan hiếm thấy.
Một chú hươu toàn thân trắng muốt chạy băng qua những khóm hoa, chỉ trong chốc lát đã lên tới đỉnh núi, rồi lại lao mình vào khu rừng rậm. Chạy đến một chỗ nọ, nó mới dừng lại, cúi đầu dùng sừng húc nhẹ vào một tàu lá chuối khổng lồ.
Nhìn kỹ mới thấy, dưới tàu lá ấy lại có người. Cánh tay và cẳng chân lộ ra ngoài trắng nõn nà tựa như ngó sen. Hồi lâu sau, người đó mới chậm chạp hất tàu lá chuối ra rồi ngồi dậy.
Đó là một thiếu nữ, thân trên mặc chiếc yếm màu xanh biếc, bên dưới là chiếc váy da thú ngắn. Mái tóc đen dài như thác đổ xõa trên vai, đôi mắt nàng trong veo và linh động.
Thiếu nữ nghiêng đầu nhìn chú hươu nhỏ, môi mấp máy nói câu gì đó. Chú hươu dường như hiểu ý, cọ cọ đôi sừng vào cánh tay nàng. Nàng cầm lấy cây lao gỗ bên cạnh, nhẹ nhàng nhảy lên, đưa ngón tay lên miệng huýt sáo một tiếng rồi bắt đầu phi như bay.
Trông nàng hệt như một nàng tiên chốn rừng xanh.
Ngọn núi này tên là Thanh Khâu, dải đồi này gọi là núi Thanh Khâu. Mạch núi trải dài hàng trăm dặm nằm ở cực Tây của nước Đại Tề. Nàng tiên đang chạy nhảy ấy sống ở nơi sâu nhất của ngọn núi.
Cây lao gỗ trong tay nàng phóng vút đi. Một con gà rừng giật mình bay phất phơ rồi lại rơi phịch xuống đất, giãy giụa vài cái rồi tắt thở.
Thiếu nữ nhanh nhẹn dùng dây liễu buộc chân gà lại, vắt lên vai rồi đi về. Lúc này mặt trời đã ngả về Tây, núi Thanh Khâu bắt đầu dấy lên chút hơi lạnh. Nàng vỗ vỗ đầu chú hươu, ra hiệu cho nó chạy nhanh hơn.
Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên.
Nàng khựng lại, dáo dác nhìn quanh. Khoảnh khắc quay người lại, nàng suýt chút nữa thì hồn bay phách lạc. Một con "mãnh thú" đang dựa vào gốc cây, toàn thân đầy máu, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Định thần nhìn kỹ lại, không phải thú, mà giống người dưới núi hơn. Sắc mặt thiếu nữ thay đổi. núi Thanh Khâu này quanh năm chẳng thấy bóng người, nàng đi lại nơi đây như đi trên đất bằng, người này làm sao lên được tới đây?
Bà từng nói, con người dưới núi còn đáng sợ hơn cả thú dữ, nên mỗi lần xuống trấn Vô Diệm, hai bà cháu đều đi vội về vội.
Nàng từ từ lùi lại hai bước. Thấy người kia nhíu mày rậm, đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn mình, tay ôm chặt bụng rồi từ từ ngã gục xuống. Chắc là c.h.ế. t rồi chăng?
Thiếu nữ rón rén tiến lại gần, đưa ngón tay lên mũi hắn thăm dò. Một luồng hơi thở yếu ớt phả vào tay nàng, vẫn còn sống.
Lần này thì khó xử rồi. Một kẻ lai lịch bất minh, lại còn đầy m.á. u me thế này. Thôi kệ! Mặc kệ hắn tự sinh tự diệt đi!
Nàng đứng dậy định bỏ đi thì cổ chân bất ngờ bị nắm chặt. Cúi đầu xuống, nàng thấy người kia hé mắt ra một khe nhỏ, ánh nhìn u ám dán chặt lấy nàng.
Nàng dùng sức giãy ra nhưng không được, hắn không biết lấy đâu ra sức mạnh trâu bò như thế, sống c.h.ế. t cũng không buông. Thiếu nữ bĩu môi, dường như nản lòng mà nói: "Buông tay, ta cứu."
Sắc mặt người đàn ông khẽ động, đôi môi cố gắng mấp máy, thốt ra hai chữ "đa tạ" mơ hồ rồi ngất lịm đi.
Nàng cúi xuống kiểm tra vết thương, nhưng hắn mặc áo giáp nên chẳng thấy rõ gì. Nghĩ ngợi một lát, nàng bắt tay vào cởi giáp cho hắn. Hì hục đến toát cả mồ hôi mới cởi xong, nàng lại tiếp tục cởi áo trong. Lồng n.g.ự. c hắn phập phồng dữ dội, trên bụng có ba vết thương nông sâu khác nhau. Có lẽ do trời về chiều trở lạnh nên làn da tr*n tr** của hắn nổi lên một lớp da gà.
Sống trên núi quanh năm, chuyện bị thú nhỏ tấn công là thường, mỗi lần bị thương chỉ cần bôi chút thảo d.ư.ợ. c rồi băng lại, vài ngày là khỏi. Nghĩ vậy, nàng dùng răng x. é to. ạc vạt áo của hắn, băng chặt vết thương lại. Sau đó, nàng mặc lại áo cho hắn một cách qua loa rồi gọi chú hươu đến.
Chú hươu nằm xuống, để nàng vất vả đưa nửa thân trên của người đàn ông lên lưng nó. Một người một hươu, hì hục đưa được người về đến lều cỏ thì trời cũng đã tối đen.
Bà đang đứng trên con đường nhỏ vươn cổ ngóng chờ, thấy bóng dáng thiếu nữ từ xa mới thở phào nhẹ nhõm, cất giọng gọi: "Xuân Quy ơi…"
Tiếng gọi vang vọng, lượn lờ quanh núi rừng một vòng mới dứt. Hóa ra tên của nàng là Xuân Quy.
Thấy bà, Xuân Quy quên bẵng người đàn ông trên lưng hươu, nhảy chân sáo chạy tới, đưa con gà rừng cho bà. Người đàn ông kia bị tuột khỏi lưng hươu ngã xuống đất, may mà chú hươu thấp nên cú ngã không nặng lắm.
Bà tuy đã ngoài sáu mươi nhưng tai thính mắt tinh, thấy trên lưng hươu rớt xuống một người thì giật mình kinh hãi, không tin nổi nhìn Xuân Quy.
"Hắn, bị thương."
Xuân Quy vốn ít tiếp xúc với người lạ, ở cùng bà cũng là bà nói nhiều hơn, nên nàng nói chuyện thường không tròn câu.
Bà bước lại gần, thấy bộ áo giáp trên người hắn thì thầm nghĩ đây là một quan binh, chắc là đ.á.n. h trận dưới núi nên bị thương. Bà quay lại nhìn Xuân Quy đang ngơ ngác. Trời sắp tối hẳn, thú dữ trong rừng sắp ra ngoài kiếm ăn, trời cao có đức hiếu sinh, đã cứu rồi thì không thể vứt người ta nằm ngoài này được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!