Chương 40: Trung thu ở trấn Vô Diệm (3)

"Là cố nhân của cha ngài, chứ có phải của ngài đâu, ngài đến ăn chực làm gì?" Xuân Quy nghe Mục Yến Khê nói muốn đến ăn cơm tối, trong lòng phản đối kịch liệt: "Đợi ăn cơm xong ngài đến nói chuyện với lão bá, không được ăn cơm ở y quán." Hôm nay là tết Trung thu, vốn dĩ là dịp để người thân quây quần bên nhau, ngài đến góp vui làm cái gì chứ?

Mục Yến Khê thoáng buồn: "Được rồi. Ta sẽ đến muộn một chút."

Xuân Quy không nhìn hắn nữa, dìu ông lão gọi lớn: "Tiết lang trung! Ông xem ai đến này?"

Tiếng đàn im bặt, Tiết lang trung chạy ra, nhìn ông lão đứng cạnh Xuân Quy. Ông không dám tin dụi dụi mắt, đột nhiên nước mắt tuôn rơi, lao tới ôm chầm lấy ông lão: "Ca ca!"

Khóe mắt ông lão cũng ươn ướt, ôm chặt lấy Tiết lang trung đ.ấ. m nhẹ vào lưng ông.

Xuân Quy và Thanh Yên đứng sau nhìn, vô cùng xúc động, cúi đầu lau nước mắt.

Trấn Vô Diệm ngày Trung thu, khắp nơi đều là cảnh tượng này, người thân chia cách mấy chục năm, gặp lại đã là lúc xế chiều, thời gian và số phận đều khiến người ta bùi ngùi.

Tiết lang trung và ca ca đứng ở cửa khóc hồi lâu, mới dìu nhau vào sân sau y quán. Bà đã chuẩn bị sẵn trà bánh, đuổi khéo Xuân Quy và Thanh Yên ra ngoài, để hai huynh đệ Tiết lang trung nói chuyện riêng.

Xuân Quy và Thanh Yên ngồi phơi nắng trước cửa y quán, hươu con nằm bên cạnh.

Thanh Yên thấy lông mi Xuân Quy rung rung, có vẻ buồn ngủ, cười nói: "Xuân Quy, chúng ta nói chuyện một lát nhé?"

Xuân Quy gật đầu, chống tay lên đầu gối, đợi Thanh Yên mở lời.

"Ta không vòng vo với muội, muội không được giận nhé." Thanh Yên sợ lời mình nói sẽ làm Xuân Quy giận, rào trước đón sau.

"Ta giận muội bao giờ?"

"Vậy được, ta hỏi muội, có phải muội vẫn còn tình cảm với Mục Yến Khê không?" Mấy ngày nay Thanh Yên thấy Xuân Quy đòi tiền Mục Yến Khê gắt gao như thế, trong lòng nghi hoặc; lại thấy hai người thỉnh thoảng cãi nhau rất rôm rả, cứ cảm thấy họ như sắp nối lại tình xưa.

"…"

"Sao muội không nói gì?" Thanh Yên ghé sát mặt nàng, đặt tay lên đầu gối nàng: "Thực ra cũng không sao, còn tình cảm cũng chẳng có gì mất mặt cả."

"Không có tình cảm."

"Vậy sao muội cứ đòi tiền hắn gắt thế? Muội đâu phải người tham tiền. Số bạc trước kia hắn đưa cho muội, muội có dùng đồng nào đâu."

Xuân Quy không trả lời cười với nàng, đứng dậy đi loanh quanh. Đi chán rồi mới dừng lại trước mặt Thanh Yên, ngồi xổm xuống nói chuyện với nàng: "Thanh Yên, tỷ còn nhớ đạo lý mấy năm trước muội dạy ta không? Tỷ bảo ta, làm ăn đôi khi là lấy vật đổi vật, ai cũng muốn vật của mình đổi được nhiều hơn một chút."

Ừ. Thanh Yên gật đầu. Lúc đó nàng ở thanh lâu, rất hiểu đạo lý này, nên giá đàn một khúc của nàng ngày càng cao.

"Vậy mấy lần này, ta với Mục Yến Khê có phải đang làm ăn không?"

"Phải."

"Thế chẳng phải là, ta làm ăn với hắn, đồ của ta bán bao nhiêu tiền, là do ta ra giá, hắn chấp nhận là được phải không?"

"Đúng."

"Hắn nguyện làm kẻ ngốc nhiều tiền, có liên quan gì đến ta không?"

"Không."

Xuân Quy xòe tay, đứng dậy.

"Ta với hắn, một chút khả năng cũng không có. Ta cũng đâu phải kẻ ti tiện, chịu thiệt một lần rồi, lại muốn chịu thêm lần nữa. Ta tự biết chừng mực."

Thanh Yên ngẫm nghĩ, cũng có lý. Nàng thất thân với Mục Yến Khê, Mục Yến Khê trước khi đi đưa cho nàng một túi bạc, số bạc đó nàng không thể dùng, đó là sỉ nhục. Hiện tại là làm ăn, thuận mua vừa bán, nàng nói không sai, Mục Yến Khê không muốn thì có thể không làm cuộc làm ăn này.

"Ta muốn hỏi tỷ." Xuân Quy lại ngồi xổm xuống: "Trương Sĩ Chu đối với tỷ có tốt không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!