Thông tin truyện
Bệnh Mỹ Nhân Âm Dương Hai Giới Phòng Phát Sóng Trực Tiếp
Âm dương hai giới đột nhiên nhiều ra một cái tên là hai giới văn phòng phòng phát sóng trực tiếp.
Trước màn ảnh là một cái ôm mèo đen, dễ toái đến giống như tinh mỹ thượng đẳng đồ sứ ốm yếu thiếu niên.
“Hoan nghênh đi vào hai giới văn phòng, bổn tiệm hứng lấy hết thảy âm dương hai giới nghiệp vụ, chỉ thu một chút công đức.”
Đối mặt bất thình lình phòng phát sóng trực tiếp.
Mới đầu: “Nếu không phải chủ bá quá đẹp, ta căn bản sẽ không dừng lại một giây! Âm dương hai giới? Vô nghĩa đâu!”
Sau lại: “Chủ bá nhìn xem ta! Ta thập thế người lương thiện, công đức vô lượng! Tuyển ta!”
Lại sau lại, âm dương hai giới liền truyền khai.
“Hai giới chi gian trong sương mù, có một tòa thần bí văn phòng, chỉ cần ngươi tìm được nó, là có thể thực hiện bất luận cái gì nguyện vọng.”
Các Chương Mới
Danh Sách Chương
- Chương 1: “Hai giới văn phòng hết sức trung thành phục vụ ngài.”
- Chương 2: Kia rõ ràng là cách chết của hắn!
- Chương 3: Lão bà, tái kiến.
- Chương 4: “Ta muốn tìm người.”
- Chương 5: “Nhị ca, dựa vào anh.”
- Chương 6: Rồi sẽ có một ngày, chúng ta lại tương phùng.
- Chương 7: Nó có thể đáng giá bao nhiêu tiền?
- Chương 8: Đệt! Câu hồn tác của ta đâu rồi?
- Chương 9: Ra đây đi.
- Chương 10: Ai nói hồn khóa vô giải?
- Chương 11: Tiên sinh, chẳng biết có thể lấy công gán nợ không?
- Chương 12: Không biết ngài có thể cho ta biết tên huý của chủ tiệm?
- Chương 13: Khách quan, gương mặt này rất hợp với ngươi.
- Chương 14: Tiểu Tần, cái chết của cậu không phải ngoài ý muốn
- Chương 15: Khách nhân có thể lựa chọn đối tượng báo mộng tiếp theo.
- Chương 16: Lần này thật sự sẽ không bị bắn thành cái sàng chứ?
- Chương 17: Đàm Mạt Tiêu, công đức: -100000000.
- Chương 18: Khách nhân, xin hỏi ngươi muốn đi lên hay đi xuống?
- Chương 19: Sau núi sắp sụp, chạy mau!
- Chương 20: Ai da uy! Không xong rồi! Bác sĩ đánh người kìa!
- Chương 21: Đây tuyệt đối không phải tự sát!
- Chương 22: Con tôi! Con tôi đâu rồi?
- Chương 23: Chủ nhân, ta không có trộm, cái này thật sự là ta nhặt về!
- Chương 24: Ta là con gái một.
- Chương 25: Mẹ nó, lão tử thật đúng là không tin tà!
- Chương 26: Khuôn mặt hắn… bất ngờ giống Đàm Mạt Tiêu như đúc!
- Chương 27: Rốt cuộc là ai đang đùa giỡn hắn?!
- Chương 28: Ca, đây là cuối cùng một lọ nước.
- Chương 29: Chủ bá, anh có phải tính nhầm rồi không?
- Chương 30: Ba! Mẹ! Giai Giai! Chúng ta về đến nhà rồi!
- Chương 31: Các người có phải đã quên mất điều gì không?
- Chương 32: Thứ này… chắc không phải đồ lai lịch bất chính chứ?
- Chương 33: Ai, thật là hết cách với ngươi, đi đường cũng có thể trẹo chân được.
- Chương 34: Không phải lỗi của em, là cô ta vô cớ gây rối.
- Chương 35: Không phù hợp với trẻ em, tự nhắm mắt bịt tai, đừng nghe đừng nhìn.
- Chương 36: Chạy nhanh lên, mưa đá rồi!
- Chương 37: Nếu không nhanh chóng cứu viện, anh ấy sẽ sớm mất mạng.
- Chương 38: Ngày xuống địa phủ ấy, ta vừa tròn 16 tuổi.
- Chương 39: Thiết bị giải trí ở âm phủ kích thích đến vậy sao?
- Chương 40: Hôm nay là ngày gì quan trọng sao?
- Chương 41: Chủ bá, ngươi có thể tới cứu cứu ta sao?
- Chương 42: Xin đại nhân khai ân, nô gia không muốn xuống Uyên Ngục!
- Chương 43: Chạy nhanh nói, vì sao công đức sẽ đối trướng bất bình?
- Chương 44: Tiểu chủ bá, ngươi lớn lên thật xinh đẹp.
- Chương 45: Có thể, thừa huệ một ngàn vạn công đức tệ, thỉnh trước trả tiền.
- Chương 46: Chủ nhân, ta đã lục tung địa phủ cũng không tìm được tên trộm kia.
- Chương 47: Đệ đệ, ngươi nói ca có phải là rất dũng mãnh không?
- Chương 48: Chủ nhân, ngươi xem hắn.
- Chương 49: Ai xui xẻo như vậy mà rơi vào địa ngục dung nham?
- Chương 50: Chủ bá, hẹn gặp lại. Có dịp ghé cầu Nại Hà ngồi chơi, ta mời ngươi uống canh.