Chương 18: Khách nhân, xin hỏi ngươi muốn đi lên hay đi xuống?

"Miêu~"

Thấy Đàm Mạt Tiêu bước ra, Đồ Đồ thân mật cọ vào ống quần hắn làm nũng, cái đuôi vểnh cao.

Đàm Mạt Tiêu nặn ra một viên công đức châu ném cho nó.

Đồ Đồ há miệng ngậm lấy, nhai hai cái rồi nuốt xuống, nói:"Chủ nhân, người ta không phải đến xin đồ ăn vặt đâu, Đồ Đồ là lo cho ngài đó."

"Ta biết, cảm ơn Đồ Đồ, ta không sao."Khóe môi Đàm Mạt Tiêu khẽ cong lên, nhưng khi ánh mắt lướt qua cây lê trong sân, nụ cười lại dần nhạt đi."Ngươi trông nhà cho tốt, ta về nghỉ một lát. Khi Kỷ Trường Phong xuất quan thì gọi ta."

"Vâng, chủ nhân."Đồ Đồ lưu luyến đáp.

Hai ngày sau đó, cả Đàm Mạt Tiêu lẫn Kỷ Trường Phong đều không ra ngoài.

Ban đầu Đồ Đồ nằm trước cửa phòng Đàm Mạt Tiêu, sau lại sang ngồi trước phòng Kỷ Trường Phong. Cuối cùng nó ngồi hẳn lên chiếc xích đu dưới gốc lê, mắt không chớp nhìn chằm chằm hai cánh cửa kia, đến hoa lê cũng chẳng buồn đếm nữa.

Ba ngày sau, phòng Kỷ Trường Phong truyền ra tiếng mở cửa trước.

Đồ Đồ bật dậy:"Miêu!"

Kỷ Trường Phong vừa kết thúc một đợt bế quan ngắn hạn. Nhờ có công pháp chính thống, tu vi của hắn đã tiến bộ vượt bậc, có lẽ không lâu nữa sẽ thăng cấp.

Thấy mèo đen vui vẻ chạy về phía mình, hắn còn tưởng nó đang chào đón mình, khóe môi cũng cong lên theo.

Nhưng giây tiếp theo, con mèo dừng lại bên cạnh hắn, quay sang đứng trước cửa phòng Đàm Mạt Tiêu, giọng lanh lảnh gọi:

"Chủ nhân, Kỷ Trường Phong xuất quan rồi!"

Nụ cười của Kỷ Trường Phong cứng lại trên mặt, có chút xấu hổ. Nhưng rất nhanh, hắn điều chỉnh lại cảm xúc, treo lên nụ cười như cũ.

Cửa phòng mở ra.

Thiếu niên đứng phía sau cánh cửa, đưa tay thuần thục đón lấy mèo đen đang nhảy lên, xoa sau gáy nó rồi nói với Kỷ Trường Phong:

"Đi theo ta."

Kỷ Trường Phong theo hắn vào thư phòng.

Dù trước đó Đồ Đồ đã mang ra cho hắn không ít sách, nhưng đây là lần đầu tiên hắn bước vào nơi này.

Phong cách thư phòng tương đồng với cả đình viện. Bên trong không bày biện phức tạp: một giá sách lớn, một kệ bác cổ trống trơn, một án thư, cạnh cửa sổ có bình phong và một chiếc trường kỷ.

Tất cả đồ đạc đều tinh xảo, quý trọng, vị trí sắp xếp tỉ mỉ hợp lý. Nhưng vì thiếu nhiều vật trang trí, nên lại toát lên vẻ đơn sơ khó tả.

"Những quyển này ngươi cầm về đọc trước một lượt."Đàm Mạt Tiêu gõ nhẹ lên án thư. Một chồng sách cao gần bằng người Kỷ Trường Phong xuất hiện trước mặt hắn."Đọc xong lại tìm ta."

Nhìn chồng sách gần cao hơn mình, lại nghe ý tứ của Đàm Mạt Tiêu dường như còn chưa hết, cổ họng Kỷ Trường Phong khẽ động:

"Vâng, chủ tiệm."

"Sau này việc lớn nhỏ trong tiệm, tiếp khách tiễn khách, đều do ngươi tiếp quản. Có chỗ nào không rõ thì hỏi ta."Đàm Mạt Tiêu nói tiếp:"Trước mắt sẽ không có khách đến, việc quan trọng nhất của ngươi là an tâm tu luyện."

"Vâng, Trường Phong lĩnh mệnh."Kỷ Trường Phong cúi người hành lễ.

"Ừ, lui đi."

Sau khi Kỷ Trường Phong rời đi, Đàm Mạt Tiêu mở lại phòng livestream.

Khán giả chờ đợi đã lâu lập tức ùa vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!