Chương 40: Hôm nay là ngày gì quan trọng sao?

"Chủ nhân chủ nhân, ta muốn chơi cái này!" Đồ Đồ giơ móng chỉ về phía vòng xoay móc treo, rồi quay sang nhìn Kỷ Trường Phong. "Kỷ Trường Phong, ngươi chơi với ta!"

Kỷ Trường Phong: "???" Vì sao lại là hắn?

Hắn theo bản năng quay đầu nhìn Đàm Mạt Tiêu. Thiếu niên sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng còn khẽ ho vài tiếng, trông thật sự không thích hợp chơi loại trò k*ch th*ch như vậy.

Lại nhìn đến vòng xoay kia, Kỷ Trường Phong cuộn nhẹ đầu ngón tay. "Đồ Đồ đại nhân, ta…"

Lời từ chối còn chưa kịp nói ra, hắn đã chạm phải đôi mắt đầy mong chờ của mèo đen. Đôi đồng tử xanh u kia lúc này như chứa đầy sao vụn, lấp lánh rực rỡ.

"…Ta rất vinh hạnh được cùng ngài du ngoạn."

Thôi vậy, mèo con thì có thể có ý xấu gì chứ?

Nó chẳng qua chỉ muốn có người chơi cùng mà thôi.

Đàm Mạt Tiêu tự nhiên chú ý đến sự tương tác của một người một mèo. Hắn đưa tay vỗ nhẹ đầu mèo đen, nhìn về phía Kỷ Trường Phong.

"Trường Phong, nếu không muốn chơi thì có thể từ chối, không cần miễn cưỡng."

Đồ Đồ bị vỗ đầu, tai cụp xuống, ấm ức kêu "meo meo~". Chủ nhân, lần này ta thật sự không uy h**p hắn mà!

Dù không hiểu nó đang kêu gì, Kỷ Trường Phong vốn là người giữ lời, liền nói:"Không sao, chủ tiệm. Ta cũng rất hứng thú với những trò chơi này, nguyện ý bồi Đồ Đồ đại nhân cùng chơi."

Đàm Mạt Tiêu gật đầu, không nói thêm gì."Vậy vào thôi."

"Chủ tiệm, chúng ta đã mua vé chưa?" Kỷ Trường Phong lúc này mới nhớ ra.

Hôm nay ra ngoài là quyết định đột xuất, nơi này lại đông như vậy, nếu không mua vé trước e rằng không vào được.

"Không cần lo." Đàm Mạt Tiêu đáp, bước thẳng về phía cổng soát vé.

Kỷ Trường Phong vội vàng đuổi theo. Chung quanh quỷ ảnh chập chờn, hắn lo thiếu niên sẽ bị chen lấn.

Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện mình lo thừa.

Dù quỷ đông như biển, mỗi khi Đàm Mạt Tiêu bước lên phía trước, đám quỷ tự động tách ra nhường đường. Dù xung quanh có chen chúc đến đâu, bên cạnh hắn vẫn luôn có một khoảng không sạch sẽ, như vùng chân không.

Kỷ Trường Phong khẽ sững người, rồi lập tức theo sát phía sau.

Chẳng bao lâu, hai người một mèo đã đến cửa vào khu trò chơi.

Nhân viên soát vé là một con quỷ đầu dê. Hắn ngồi sau cổng, lạnh lùng nói:"Xin xuất trình thông hành lệnh."

Đàm Mạt Tiêu lật tay lấy ra một tấm lệnh bài màu huyền sắc."Ba người."

Quỷ đầu dê vừa nhìn thấy liền lập tức đứng bật dậy, cung kính hành đại lễ, sau đó khom người đưa lên ba tấm vé ám kim sắc.

"Đại nhân, vé của ngài. Có cần thanh tràng không?"

"Không cần." Đàm Mạt Tiêu đáp.

Kỷ Trường Phong hiểu ý, nhận lấy vé, theo hắn tiến vào khu trò chơi.

Đợi đến khi bóng dáng họ hoàn toàn biến mất, quỷ đầu dê mới ngồi xuống.

Những quỷ xếp hàng xung quanh tò mò hỏi:

"Đại nhân, vừa rồi là ai vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!