Đồ Đồ cảm thấy giấc ngủ lần này của mình rất dài, nó đã mơ một giấc mơ thật dài.
Trong mơ có một cây hoa lê. Dưới tán cây trống rỗng, nó vẫn luôn ngồi ở đó chờ đợi.
Nó không nhớ mình đang đợi ai, chỉ nhớ có người từng nói với nó rằng, khi hoa lê nở, người ấy sẽ trở lại.
Nó đột nhiên mở mắt, bật khỏi ổ mèo, nhìn về phía cây lê.
Hoa lê đang nở rực rỡ. Thiếu niên áo đen đứng dưới tán cây, quay đầu nhìn nó.
"Đồ Đồ, sao vậy?"
"Meo~ Chủ nhân, Đồ Đồ mơ thấy người không cần ta nữa." Đồ Đồ kêu meo meo, lao về phía Đàm Mạt Tiêu.
Đàm Mạt Tiêu đỡ lấy nó, xoa đầu nó, nhẹ giọng an ủi:"Ngoan, chỉ là một giấc mơ thôi."
"Vậy sau này chủ nhân sẽ không bỏ Đồ Đồ chứ? Chủ nhân sẽ luôn ở bên Đồ Đồ đúng không?" Đồ Đồ vẫn có chút bất an.
"Ta sẽ không bỏ Đồ Đồ." Đàm Mạt Tiêu cúi xuống nhìn con mèo đang lo lắng trong lòng mình, "Ta sẽ ở bên ngươi rất lâu."
Nghe vậy, Đồ Đồ hoàn toàn yên tâm.
Nó cũng biết mình phản ứng hơi quá, chỉ vì một giấc mơ mà khóc sụt sịt, có chút xấu hổ, bèn dùng đầu cọ vào lòng bàn tay Đàm Mạt Tiêu để đánh lạc hướng.
"Chủ nhân, bây giờ người mở livestream sao?"
"Được, làm phiền Đồ Đồ giúp ta kết nối." Đàm Mạt Tiêu mỉm cười.
Vài phút sau, Đàm Mạt Tiêu vẫn ngồi trước án thư. Đồ Đồ nằm nghiêng trong lòng hắn, mở phòng livestream.
[ A a a chủ bá dạo này phát sóng siêng năng ghê! Mỗi ngày đều được ngắm nhan sắc thịnh thế của chủ bá, quá tuyệt vời! ]
[ Vị thành niên ta cũng được! Vì chủ bá ta nguyện ý vào tù ngồi xổm cả đời! ]
[ Hôm nay lại phát ban ngày nữa, chủ bá có phải đau lòng vì ta thức khuya xem ngươi không? Chủ bá yêu ta quá! ]
Tự động bỏ qua những bình luận quá nhiệt tình, Đàm Mạt Tiêu theo thói quen nói lời mở đầu:
"Hoan nghênh đến với văn phòng hai giới. Bổn tiệm nhận mọi nghiệp vụ âm dương hai giới, chỉ thu một chút công đức."
"Tiếp theo sẽ rút duyên chủ hôm nay. Ai có nhu cầu xin hãy bấm vào phúc túi."
Rất nhanh, một thanh niên xuất hiện trong cửa sổ kết nối nhỏ của livestream.
Anh ta có khuôn mặt búp bê, đôi mắt to sáng, nhìn vô cùng dễ mến. Vì quá kích động, anh ta làm đổ ly nước trước mặt, phát ra một loạt tiếng lách cách.
Một lúc lâu sau mới luống cuống lau khô bàn.
"Xin lỗi chủ bá, tôi kích động quá… không ngờ mình lại trúng phúc túi!"
[ Tiểu ca ca đáng yêu ghê, ha ha ha lâu rồi mới thấy phòng live vui như vậy. ]
[ Nếu tôi trúng chắc cũng kích động thế thôi, khác gì bánh từ trên trời rơi xuống đâu. ]
[ Kỳ lạ, trước giờ khách được chọn đều là kiểu rất cần giúp đỡ, anh này nhìn không có việc gì nghiêm trọng mà? ]
[ Nếu không gấp thì nhường cơ hội cho người cần hơn đi. ]
"Thật xin lỗi vì chiếm suất này… nhưng hiện tại tôi thực sự rất cần giúp đỡ." Thanh niên gãi đầu, trên mặt đỏ lên vì ngượng, hai má còn có lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!