Dù nghĩ vậy, Đàm Thiên Dạ vẫn lo cho tình trạng cơ thể của Đàm Mạt Tiêu.
"Hóa thân của ngươi hiện tại rất không ổn định. Trở về bản thể trước đi. Nhân quả khóa có thể chặt được cái nào thì chặt cái đó. Quay đầu ta lại đi kiếm thêm chút công đức cho ngươi."
"Công đức cướp tới không tính." Đàm Mạt Tiêu đáp, "Phải là công đức sạch sẽ."
Đàm Thiên Dạ lập tức kêu oan:"Cướp? Đệ đệ, chẳng lẽ trong mắt ngươi ta là thổ phỉ sao? Ta chỉ thấy việc làm ăn công đức của ngươi cũng khá, nên muốn giúp một tay thôi. Ngươi sao có thể nghi ngờ tấm lòng của vi huynh như vậy?"
Đàm Mạt Tiêu ho khẽ vài tiếng, không để ý tới hắn."Ngươi ra ngoài trước đi, ta phải trở về."
"Ta đi cùng ngươi." Đàm Thiên Dạ đứng dậy.
Đàm Mạt Tiêu không đáp.
Đàm Thiên Dạ đành nhượng bộ:"Vậy ta ở nhà chờ ngươi."
Ngay sau đó, Đàm Mạt Tiêu biến mất khỏi phòng.
Đàm Thiên Dạ nhìn chằm chằm nơi hắn vừa biến mất một lúc, ngón tay vô thức gõ nhẹ trên mặt bàn.
Hắn đảo mắt nhìn căn phòng đơn sơ trước mắt, ghét bỏ nhíu mày:"Cái phòng rách này là ai bố trí vậy? Trên giường đến cả cái chăn cũng không có. Đệ đệ ta sao có thể ngủ trong chỗ sơ sài thế này? Đám hạ nhân chăm sóc kiểu gì vậy? Đúng là vô dụng."
Nửa giờ sau, nhìn căn phòng đã thay đổi hoàn toàn, toát lên vẻ xa hoa trầm ổn, Đàm Thiên Dạ hài lòng gật đầu.
Nếu không phải Đàm Mạt Tiêu không thích quá chói mắt, hắn đã biến nơi này thành một "phòng vàng" đúng nghĩa rồi.
Xong xuôi, Đàm Thiên Dạ mở cửa bước ra.
Vừa hé cửa, một bóng đen đã lao thẳng vào mặt hắn.
Đồ Đồ canh ngoài cửa hơn nửa ngày, cuối cùng cũng chờ được mục tiêu xuất hiện, lập tức bật nhảy, dùng tốc độ cực nhanh tấn công.
Hôm nay nói gì nó cũng phải cào nát mặt tên này!
Nhưng ngay khi móng vuốt sắc nhọn của nó sắp chạm vào gương mặt đáng ghét kia, nó chợt cảm thấy gáy căng lên, sau đó trước mắt hiện rõ khuôn mặt tuấn mỹ đến kinh tâm động phách của nam nhân.
Lúc này trên mặt hắn mang theo nụ cười nghiền ngẫm:"Tiểu gia hỏa, lâu rồi không gặp, ngươi chào ta kiểu này sao?"
Bốn chân Đồ Đồ đạp loạn giữa không trung, đôi mắt xanh lục tròn xoe:"Hỗn đản! Buông bản đại nhân ra!"
Đàm Thiên Dạ lập tức buông tay.
Đồ Đồ chưa kịp thở đã lại bùng nổ, phát động công kích lần nữa — và đương nhiên lại bị nắm cổ sau.
"Sự bất quá tam." Đàm Thiên Dạ lười biếng nói, "Tiểu miêu, còn thêm một lần nữa ta sẽ xuyên ngươi xuống bếp đấy."
Nghe vậy, Đồ Đồ lập tức cứng đờ.
Dù không còn ký ức, nhưng nghe lời uy h**p ấy, nó vẫn theo bản năng cảm thấy sợ hãi.
"Ngoan nào."
Đàm Thiên Dạ xoay Đồ Đồ một vòng, một tay ôm nó vào lòng, không khách khí mà xoa loạn đầu nó mấy cái.
Đồ Đồ giận mà không dám nói. Nó cảm thấy khí tức trên người nam nhân này rất quen thuộc, khiến nó có chút kính sợ. Hơn nữa hắn mạnh quá mức, nó hoàn toàn không đánh lại.
Chờ chủ nhân trở về, nhất định phải cáo trạng!
Đàm Thiên Dạ nhìn sang Kỷ Trường Phong đang đứng bên cạnh:"Ngươi tên gì? Quan hệ với đệ đệ ta thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!