Chương 6: Rồi sẽ có một ngày, chúng ta lại tương phùng.

Phòng livestream nhìn cảnh tượng trầm trọng trước mắt, toàn bộ bình luận đồng loạt biến thành biểu tượng ngọn nến trắng.

Ngay khi Hạ Trường Phong không biết đã thử ghép xương bao nhiêu lần mà vẫn thất bại, một bàn tay mảnh khảnh đột nhiên xuất hiện trước mắt anh. Giữa những ngón tay trắng nõn là nửa mảnh hộp sọ còn khá nguyên vẹn.

"Khụ khụ, khách nhân, mảnh trong tay ngài là xương bánh chè."

Bầu không khí nặng nề trong phòng livestream bỗng khựng lại.

[ Phụt… xin lỗi, đang khóc mà nghĩ tới việc anh ấy cầm xương bánh chè ghép hộp sọ cả buổi, tự nhiên không nhịn được cười. ][ Chủ tiệm thật tốt quá đi. Tôi chắc chắn trong hang này không có mảnh xương đó, chắc anh ấy đã đi tìm ở nơi khác. ][ Cảm ơn chủ tiệm đã giúp anh hùng được nguyên vẹn. ]

Hạ Trường Phong sững người một lúc mới hiểu ý thiếu niên, khẽ nói: "Cảm ơn."

Anh cẩn thận nhận lấy mảnh xương từ tay Đàm Mạt Tiêu, rồi chậm rãi ghép vào nửa hộp sọ còn lại.

Dù vẫn còn vài lỗ đạn, nhưng ít nhất cũng đã hoàn chỉnh.

Sau khi khôi phục xong bộ xương, Hạ Trường Phong đứng dậy, đối diện với các chiến hữu, nghiêm trang chào theo nghi thức quân đội.

Rất lâu sau, anh mới buông tay, nhìn về phía thiếu niên bên cạnh.

"Lão bản, xin hỏi… có thể giúp tôi đưa họ về không?"

Dù rất muốn tự mình đưa các chiến hữu trở về trong vinh quang, nhưng họ hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ bí mật, lại ở ngoài biên giới. Nếu phía chính phủ ra mặt, rất dễ gây tranh chấp giữa hai nước.

Sau khi hỏi xong, anh có chút thấp thỏm. Giao dịch giữa anh và thiếu niên vốn chỉ là tìm người, về lý thuyết đến đây đã kết thúc. Thiếu niên không có nghĩa vụ tiếp tục giúp anh.

Nhưng nếu đối phương vẫn còn ở đây, nghĩa là vẫn còn khả năng thương lượng.

Hạ Trường Phong bổ sung: "Tôi có thể trả thêm công đức tệ."

"Được. Sáu mươi công đức tệ." Đàm Mạt Tiêu đáp.

[ Là tôi ảo giác sao? Sao lại cảm thấy chủ tiệm ra giá quá rẻ? Trước giờ anh ấy toàn lấy tròn trăm. ][ Chắc là vì cảm động trước các anh hùng nên giảm giá đó! Chủ tiệm vừa đẹp vừa tốt bụng! ][ Rẻ cái gì mà rẻ! Ở âm phủ một công đức bằng một công đức tệ. Một công đức tệ đủ mua căn nhà năm chục triệu minh tệ, còn có sân nhỏ! Đây đúng là thương gia gian xảo! ][ Cảm ơn phổ cập kiến thức, tự nhiên thấy mặt đau quá… ][ Trời ơi, công đức đáng giá vậy sao! ]

"Được." Nghe được câu trả lời chắc chắn, Hạ Trường Phong thở phào.

Anh chợt nhớ lời Đàm Mạt Tiêu hôm qua nói về du hồn: "Họ cũng biến thành du hồn sao? Lâu như vậy rồi… họ vẫn còn chứ?"

Ánh mắt Đàm Mạt Tiêu dừng trên di hài các chiến sĩ. Trong mắt hắn, những bộ hài cốt ấy đều phủ một tầng kim quang công đức nhàn nhạt. Trên người Hạ Trường Phong cũng có, chỉ là sau khi thanh toán, ánh sáng ấy đã nhạt đi đôi chút.

"Họ là anh linh. Anh linh bất hủ. Trước khi quy vị, họ chỉ ngủ say trong di hài. Khi quy vị, sẽ tự thức tỉnh, rồi được sứ giả tiếp dẫn vào Hoàng Tuyền."

[ Anh linh bất hủ! Anh hùng bất hủ! ][ Cảm ơn những chiến sĩ thầm lặng phía sau. Nhờ có họ mới có hòa bình hôm nay. ][ Biết các anh linh chỉ đang ngủ say là tôi yên tâm rồi. Hy vọng tương lai sẽ có nhiều anh linh được quy vị hơn. ]

Nghe xong, Hạ Trường Phong hoàn toàn an tâm.

"Vậy làm phiền anh đưa họ đến nhà tang lễ Tây Sơn ở Yến Thành."

"Như ngài mong muốn."

Hạ Trường Phong thấy thiếu niên vươn tay, khẽ chụp một cái trước mặt anh. Một đoàn kim quang nhàn nhạt rơi vào lòng bàn tay hắn, rồi trước mắt anh lại là một trận trời đất quay cuồng quen thuộc.

Trước khi rời đi, anh nghe giọng thiếu niên vang lên lần nữa:

"Thù lao đã thu. Buổi phát sóng hôm nay kết thúc tại đây. Hẹn ngày gặp lại."

Hạ Trường Phong đột ngột ngẩng đầu. Anh vẫn đang ngồi trước bàn làm việc, màn hình điện thoại đã tắt từ lâu.

Nhất thời anh không biết những gì vừa trải qua có phải mơ không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!