Tác giả: Tiểu Yên

Tôi là một chuyên viên thông tắc tia sữa, chuyên cung cấp dịch vụ cho các quý bà nhà giàu. Để lấy được lòng tin của khách hàng, tôi đã cố tình giả làm người mù. Nào ngờ, có một ngày khi tôi đến nhà phục vụ, lại phát hiện khách hàng đã biến thành một cái xác. Còn chồng cô ấy và một người phụ nữ khác thì đang bàn tính xem phải xử lý cô ấy thế nào.
Tôi là một chiêu hồn sư, sống bằng nghề chiêu hồn siêu độ. Nhưng rồi có kẻ tố cáo tôi lợi dụng mê tín dị đoan để lừa đảo, thế là tôi bị kết án một năm rưỡi tù. Ra tù, lòng tôi đầy oán hận, bèn trở thành một thám tử, chuyên đối đầu với tay cảnh sát đã bắt tôi. Cứ mỗi khi có án mạng, tôi lại gọi hồn người chết lên, hỏi cho rõ ai là hung thủ. Sau đó, tôi gửi nặc danh ảnh của hung thủ cho anh ta, nhưng luôn đảm bảo rằng anh ta chỉ nhận được thư sau khi đã phá án, cốt để khiêu khích và sỉ nhục...
Người anh em cùng tôi vào sinh ra tử bảy tám năm trời, vậy mà lại là cảnh sát chìm, hại tôi bị cảnh sát đánh sập cả hang ổ. Để giết hắn, tôi liều mạng lao xuống vực cùng hắn. May mắn thay, tôi không chết. Xui xẻo là, khi tôi mở mắt ra, xung quanh toàn là cảnh sát. Cũng may... họ tưởng tôi là cảnh sát chìm Sở Nhất Minh.
Những kẻ từng giết người đều biết, nếu giết người thường xuyên, sớm muộn gì cũng bị cảnh sát tóm. 12 năm trước, anh trai tôi đã trải qua một chuyện vô cùng thảm khốc vì bạo lực mạng. 12 năm sau, tôi đã giết hết bọn họ, chỉ để tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau. Giờ đây, tôi là một tên tội phạm bỏ trốn, lệnh truy nã của tôi dán khắp thế giới. Ai cũng nghĩ tôi sẽ tìm cách rời khỏi thành phố Nam, nhưng thực chất, tôi vẫn đang tiếp tục phạm tội. Tôi đang dùng xích sắt trói một gã đàn ông trên giường.
Trên đường chạy trốn, tôi nhặt được một chứng minh thư. Thế này thì hay rồi, cuối cùng tôi cũng có thể đàng hoàng về nhà. Nào ngờ, vừa xuống tàu tôi liền trông thấy gã cảnh sát vẫn luôn truy lùng mình. Hắn ta đầy vẻ miễn cưỡng nắm lấy tay tôi: “Sĩ quan Nhậm, chào mừng cô gia nhập Đội Hình sự số 1, lần này việc bắt giữ Hồ Điệp Hoa có hy vọng rồi.” Hay, hay lắm, tôi tự bắt chính mình, phải vậy không.
Tôi vốn chỉ định trộm một cái túi kiếm chút tiền. Ai ngờ trong túi lại có một khẩu súng cảnh sát. Tội này nặng quá, tôi gánh không nổi, thế là tôi liền tính cách lén trả lại súng cho cục cảnh sát. Kết quả là súng còn chưa kịp trả về, họ đã coi tôi như cảnh sát mới được phân công tới. Vụ án đầu tiên tôi nhận, chính là một vụ án mạng. Nạn nhân bị một phát đạn bắn chết. Nguồn gốc viên đạn là từ khẩu súng cảnh sát bị mất cắp. Khẩu súng cảnh sát bị mất cắp đang ở trong tay tôi. Hay lắm, hay lắm,...
Tôi là Lương Thần. Năm thứ tám làm cảnh sát hình sự, tôi phụ trách một vụ án vô cùng hóc búa. Tội phạm có IQ cao thường không phải do cảnh sát không tìm ra. Mà là dù đã tìm ra, cũng không có cách nào bắt người. Mùa hè năm đó, huyện An Hòa xảy ra một trận lũ lụt nghiêm trọng, một cái đầu người đã bị dòng lũ cuốn trôi ra.
Tôi là một kẻ sát nhân biến thái, đã tự tay giết chết người thân của mình. Giết người xong, tôi còn cố tình quay lại cảnh thi thể đầy nhà để khiêu khích cảnh sát. Tôi nói: "Đây là chuyện nhà của tôi, cảnh sát không được xen vào." "Tôi lo giết người, lo chôn xác, cũng không gây tổn thất gì cho người ngoài." "Bất cứ ai cũng không có tư cách bắt tôi." Nói xong, tôi bật cười, giọng đầy mỉa mai: "Đương nhiên, cảnh sát cũng không bắt được tôi đâu."
Văn án một câu duy nhất Đoạt danh hiệu Ảnh đế của tiền bối, chỉ có một kết cục —— dùng cái gì để phân ưu, chỉ có nhục thường. Văn án dễ xương trắng trợn N năm sau, trong một buổi phỏng vấn nào đó, Ảnh đế Tiểu Lục bị yêu cầu nhớ lại năm tháng mới vào nghề đầy máu và nước mắt. Sau 3 giây im lặng, Ảnh đế Tiểu Lục nói: “Lúc ấy á, người hợp tác của tôi, cũng là tiền bối Dung Đình, tiền bối đã vào nghề 7 năm. Tiền bối lấy được đủ các loại đề cử trong lĩnh vực điện ảnh, thế nhưng cái nào cũng chưa...
Tôi vô ý làm đổ ấm nước, khiến em gái bị bỏng. Mẹ kế liền cắt hết sinh hoạt phí của tôi. Bà ta hống hách chỉ tay vào mặt tôi mắng: “Ngay cả ông bà nội của mày cũng không xem mày ra gì, tao tại sao lại không thể ngược đãi mày?” Bà ta cười tươi rói, quay sang nói với ba tôi: “Tôi chỉ muốn cho nó một bài học, anh có ý kiến gì không?” Ba tôi vội vàng xua tay: “Chuyện này tôi không biết gì cả.”
*~~~ Nhân vật chính ~~~~ *+♥ Lãnh Tử Yên Linh ♥+Thiên Kim Tiểu thư Lãnh Gia Trang,sau này là Vương Phi của Tam Vương Gia Mạc Vũ Hạo.+Tuổi: 18+Tâm hồn: Từ sau khi bị nó nhập vào thì tâm hồn chính thức là tuổi 13+Nhan sắc tuyệt trần,da trắng,môi đỏ,mắt đen,to rũ+Tài nghệ: Cầm ca +♥Mạc Vũ Hạo♥+Tam Vương Gia của Mạc Kỳ Quốc+Tuổi: 19+Nhan sắc rất đẹp trai+Tài nghệ: Bắn cung,võ công VĂN ÁN :Một cô bé,13 tuổi với một thân phận bí ẩn,sau một tai nạn được tử thần giúp xuyên về thời cổ đại.Nhưng tại...