Giây phút đó, Trương Hoài Ninh ngồi ở hàng ghế dự thính dường như rất thất vọng về tôi, bởi vì ngay cả trong thời khắc sinh tử, tôi vẫn chọn nói dối anh ta.
Tôi nói với mọi người: "Lúc đó anh trai tôi trốn thoát khỏi tay Trần Đỉnh Phong, một lòng muốn đưa tôi đi, bố tôi lại liều mạng ngăn cản chúng tôi. Sau đó trong lúc ông ấy cãi vã với anh trai tôi, tôi biết được ông ấy đã dùng tôi và anh trai để đổi lấy một khoản tiền lớn, tôi nhất thời tức giận, nhân lúc ông ấy không để ý, đã cầm chậu hoa đập vào đầu ông ấy."
"Sau đó chúng tôi cùng nhau đào hố chôn ông ấy dưới gốc cây đại thụ."
Những phiên tòa sau đó, Trương Hoài Ninh không đến dự thính nữa.
Mãi cho đến "vụ án đầu độc tấn công cảnh sát", anh ấy mới xuất hiện với tư cách là người có liên quan.
Trương Hoài Ninh rất ít nói, nhưng lúc kết án cuối cùng, anh ta đã đề nghị với cảnh sát: "Tôi hy vọng tòa án có thể tuyên phạt cô ấy án tử hình."
Tôi không hề sợ hãi cái chết.
Thế nhưng, giây phút đó, bầu trời mà tôi khó khăn lắm mới chống đỡ nổi, dường như lại sụp đổ một lần nữa.
Thế giới của tôi dường như quay trở về thời điểm trước khi Bàn Cổ khai thiên lập địa, vừa đen tối vừa lạnh lẽo, mọi thứ đều trở về hư vô, vỡ nát đến mức không thể hàn gắn được nữa.
Cuối cùng, tổng hợp hình phạt, tôi bị tuyên án tước bỏ quyền lợi chính trị suốt đời, tử hình thi hành ngay.
Tôi phạm tội, tôi đáng chết.
Kể từ ngày tôi quyết định bước lên con đường này, tôi chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ toàn thây rút lui.
Nhưng khi câu nói đó thốt ra từ miệng Trương Hoài Ninh, nó giống như một thanh kiếm sắc, đâm thẳng vào tim tôi.
Rõ ràng anh ấy không nói câu đó, tôi cũng sẽ bị tuyên án tử hình, tại sao anh ấy cứ nhất định phải nói chứ?
Chỉ vì tôi đã lừa dối anh ấy sao?
Anh ấy dựa vào đâu mà yêu cầu tôi phải tin tưởng anh ta một trăm phần trăm?
Trương Hoài Ninh là cảnh sát, tôi là tội phạm, tôi không tin tưởng anh ấy không phải là hợp tình hợp lý sao?
Vậy mà Trương Hoài Ninh lại bảo tôi tin anh ấy?
Tôi càng nghĩ càng khó chịu, trong mấy tháng làm thủ tục, tôi liên tục xin được gặp lại Trương Hoài Ninh một lần.
Đáng tiếc, vẫn luôn không nhận được hồi âm.
Sau đó có lẽ là có người cảm thấy tôi quá đáng thương, dù sao thì tôi cũng sắp tự dày vò mình đến phát điên rồi.
Cơ thể tôi vốn đã không khỏe mạnh, gầy rộc đi trông thấy, thật sự đến mức gió thổi là bay.
Có người nói với tôi: "Cô đừng mong nhớ nữa, tôi nghe nói cảnh sát Trương đã bị điều đi khỏi thành phố Nam rồi."
"Tiểu Tư thì sao?"
"Tiểu Tư? Ý cô là cậu cảnh sát nhỏ đi theo cảnh sát Trương?"
"Đúng, đúng, đúng." Tôi tràn trề hy vọng Tiểu Tư vẫn còn ở lại.
Nhưng người đó lại nói với tôi: "Họ là một cặp, đương nhiên là đi cùng nhau rồi."
Từ đó, hy vọng của tôi hoàn toàn tan vỡ, mang theo một nỗi oán hận đến chết cũng không cam lòng.
23
Ngày thi hành án tử hình trở thành niềm mong mỏi của tôi, cuối cùng một ngày nọ, họ bịt mắt tôi lại, đưa tôi ra khỏi phòng giam.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!