Hai người chuyển đến nhà mới ở chưa bao lâu liền đã tới sinh nhật Vương Nhất Bác, vừa hay còn là ngày nghỉ cuối tuần. Tiêu Chiến vốn muốn chuẩn bị cho Vương Nhất Bác một bữa tiệc nhỏ, thế nhưng hắn lúc nào cũng quấn lấy anh, làm cho anh muốn chuẩn bị cũng thật khó khăn.
Thế nhưng dường như Vương Nhất Bác chẳng hề nhớ đến sinh nhật của hắn, điện thoại cũng chẳng buồn nhấc lên xem, không biết bao nhiêu fan hâm mộ và đối tác từ sớm đã gửi lời chúc sinh nhật đến hắn. Hắn kiếp này chẳng có bạn bè thân thiết, sinh nhật chính mình cũng chẳng buồn nhớ, mọi tâm tư đều muốn dồn hết lên người Tiêu Chiến. Những sở thích trước kia của hắn cũng chẳng được quan tâm, hơn ai hết, Tiêu Chiến là người nhìn thấy chuyện này rõ nhất.
Anh không muốn hắn bỏ quên đi những sở thích của mình, chính vì vậy nên anh muốn cùng hắn thực hiện nó.
Lúc Vương Nhất Bác còn đang bám lấy anh muốn anh cùng hắn luyện tập thể thao, Tiêu Chiến lại đề nghị hắn lấy moto chở mình đi dạo. Khỏi phải nói Vương Nhất Bác đã ngỡ ngàng đến mức nào. Hắn vẫn luôn muốn làm điều này, cùng Tiêu Chiến trên moto, trốn đến một nơi nào đó không ai biết bọn họ, bỏ mặc tất cả mọi thứ ở phía sau. Cái cảm giác sảng khoái khi được sánh vai cùng tốc độ, cảm giác thoả mãn đó hắn vẫn luôn muốn chia sẻ cùng với anh.
Thế nhưng hắn luôn e ngại, sợ rằng Tiêu Chiến sẽ không thích thú với điều này.
Hôm nay được anh nhắc đến, hắn mới đem moto đã đóng một lớp bụi mỏng của mình ra lau chùi một lượt. Cảm giác được cùng người mình yêu làm chuyện mình thích khiến hắn vô cùng sung sướng. Thế nhưng điểm đến thật sự chẳng có, hắn cũng không biết có chỗ nào lãng mạn một chút để đưa anh đi, Vương Nhất Bác đúng là hận chết đi được bản thân trước kia không chịu tìm hiểu một chút. Cuối cùng người chỉ đường lại là Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác dừng xe trước một cửa tiệm đóng cửa, là cửa tiệm bán nón bảo hiểm và một số vật dụng dành cho xe moto. Hắn nghi hoặc nhìn anh
"Anh chắc chắn là muốn dừng ở đây sao?"
"Đúng a, theo anh."
"Nhưng người ta đang đóng..."
Chữ "cửa" hắn chưa kịp nói ra đã thấy Tiêu Chiến lấy ra một chùm chìa khoá hiên ngang mở cửa bước vào. Vương Nhất Bác bị doạ cho hết hồn.
"Chiến ca,..."
"Thấy chỗ này thế nào hả Nhất Bác?"
"Tốt lắm, nhưng mà anh sao lại có chìa khoá ở đây hả? Anh.. Anh..."
"Em đang nghĩ cái gì trong đầu thế hả? Anh là chủ ở đây nên đương nhiên phải có chìa khoá nha."
"Anh? Chủ ở đây.. sao..?"
"Đúng a."
Tiêu Chiến gật đầu xác nhận với hắn, lại quay qua cười với hắn một cái.
"Không phải em rất thích đua moto hay sao? Cái gì em thích thì phải nhân lúc còn trẻ mà thực hiện đi chứ. Em muốn đua moto thì anh sẽ đưa đồ bảo hộ đến cho em, được không?"
"Chiến ca, cảm ơn anh.."
Vương Nhất Bác cảm động tới phát khóc, vội vàng nhào tới ôm anh. Chiến ca của hắn luôn làm hắn yêu chết đi được, lúc nào cũng suy nghĩ cho hắn, luôn ủng hộ những gì hắn yêu thích.
"ưm.. Nhất Bác à, còn chuyện này nữa, muốn nói với em lâu rồi."
"Chuyện gì vậy anh."
Vương Nhất Bác hỏi lại, cũng không có buông Tiêu Chiến ra, ngược lại còn muốn ôm chặt hơn.
"Một thời gian nữa, chúng ta công khai được không?"
"Công khai sao? Nhưng mà không phải anh rất yêu thích công việc hiện tại sao? Nếu chúng ta công khai, sợ là sau này sẽ không thể tiếp tục nữa rồi."
"Anh đã đạt được thứ mà anh muốn rồi, nên là không tiếp tục cũng không sao. Hơn nữa anh cũng còn nhiều sở thích khác mà, làm người nổi tiếng thì bất tiện lắm."
"Vậy được a, anh muốn làm gì em đều ủng hộ."
"Em không sợ sao? Nếu chúng ta công khai, công việc của em cũng bị ảnh hưởng mà."
"Đương nhiên không sợ. Chỉ cần cùng anh, em không sợ gì cả"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!