Editor: LĂNG THIÊN
Beta: HUỲNH TỬ
Ngày đầu tiên của năm mới.
Dung Đình bị nhiệt độ của người bên cạnh đánh thức.
Anh trở mình, theo thói quen sờ vị trí bên cạnh mình, sau đó sờ được một khuôn mặt nóng hổi.
Dung Đình lập tức giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra ngồi dậy.
Tuy rằng ngày hôm qua càn quấy rất lâu, nhưng thực ra cũng chỉ mới làm một lần, Lục Dĩ Quyến căn bản không cách nào thích ứng, Dung Đình lại không nỡ để cậu chịu đau, sau đó chẳng còn hứng thú gì, qua loa bắn cho xong việc. Đến cuối cùng anh vẫn bức bối chưa được thoải mái, Lục Dĩ Quyến thì ngược lại tinh thần sảng khoái, sau khi ra ngoài còn lôi kéo anh coi TV vài phút… Kết quả còn chưa đợi được đến khi đếm ngược qua năm mới, mí mắt Lục Dĩ Quyến đã nặng trĩu, ngã đầu qua gối ngủ thiếp đi.
Bất quá, mặc kệ nói như thế nào, Dung Đình đều phải thừa nhận, đây là một cái… Ừ, đây là một buổi tối vô cùng đáng nhớ, phi thường tuyệt vời.
Trong lúc đếm ngược "Ba! Hai! Một!" Dung Đình thay Lục Dĩ Quyến chỉnh chăn lại, hai người ôm nhau ngủ.
Nhưng mà…Sao mới sáng sớm Lục Dĩ Quyến lại phát sốt rồi?
Dung Đình sờ sờ trán Lục Dĩ Quyến, quả thật nóng đến dọa người. Ấn đường anh nhăn lại, tay đưa tìm tới mông Lục Dĩ Quyến, muốn kiểm tra xem có phải hôm qua không cẩn thận làm cậu bị thương không.
Nhưng mà tay anh vừa đụng tới Lục Dĩ Quyến, người trong ngực liền giống như cá mắc cạn, dùng sức đánh một cái, bỏ tay Dung Đình ra, rồi nghiêng người bọc chăn lại, lăn tới mép giường.
Lục Dĩ Quyến chôn mặt trong cái gối mềm mại, buồn bực lầm bầm, "Đừng làm, khó chịu."
Dung Đình bất đắc dĩ, lại duỗi tay ôm Lục Dĩ Quyến, nhỏ giọng dỗ dành, nói: "Dĩ Quyến, em sốt rồi…"
"Biết em bị sốt mà anh còn muốn làm?? Điên à!" Lục Dĩ Quyến mở một con mắt trừng Dung Đình, sau đó vù vù ngủ tiếp.
Dung Đình: "…"
Anh không dám di chuyển Lụ Dĩ Quyến nữa, đành phải ôm đối phương, kiên nhẫn hỏi: "Vậy em còn đau không? Tối qua không có bị chảy máu đi…"
"Em lại không có màng, chảy cái lông… Anh thật phiền a! Có thể để cho em ngủ tiếp không hả!" Lục Dĩ Quyến vươn chân từ trong chăn ra đạp Dung Đình, rồi nhấc mông ngồi dậy, ngăn lại âm thanh ồn ào của Dung Đình.
Bây giờ, Lục Dĩ Quyến chỉ cảm thấy toàn thân đều lạnh, cả người nặng nề, mơ mơ màng màng giống như ngủ không đủ giấc.
Dung Đình không chạm vào cậu, cũng đoán được cậu sẽ khó chịu, do dự một hồi đành tự mình đứng dậy mặc quần áo, cầm di động ra khỏi phòng ngủ, " Tiểu Hách? Là tôi, ừ, năm mới vui vẻ,… Làm phiền cậu mua một ít thuốc hạ sốt, thuốc tiêu viêm mang đến đây, à, còn có nhiệt kế, rồi kêu Thích Mộng tìm một bác sĩ đáng tin cậy xế chiều đến là được."
Nói xong, anh cúp điện thoại, đẩy cửa vào phòng tắm.
Trên bồn rửa tay, hai chiếc đồng hồ hôm qua bị tháo xuống vẫn còn song song nằm cạnh nhau, Dung Đình mỉm cười, cầm lấy ly và bàn chải đánh răng của mình bắt đầu rửa mặt.
–
Mặc dù đã chuẩn bị để nghe đủ loại đáp án từ miệng bác sĩ, nhưng câu "Bị cảm lạnh" cuối cùng của bác sĩ làm cho Dung Đình vô cùng ngoài ý muốn.
"Có thể do làm việc mệt mỏi, cộng thêm bị cảm lạnh, chênh lệch nhiệt độ trong ngày giữa Nam và Bắc có chút khác nhau… Những nguyên nhân này cộng lại với nhau, nên sức đề kháng có thể so với bình thường yếu hơn một chút, cũng không cần phải gấp, uống thuốc vào là ổn. Bình thường còn phải chú ý rèn luyện, đề cao sức đề kháng."
Bác sĩ một bên thu dọn đồ đạc, một bên chuẩn bị ly khai.
Dung Đình bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Lục Dĩ Quyến ở phía sau, anh khẩn trương cả một buổi sáng, sao có thể nghĩ đến cuối cùng cũng chỉ vì nguyên nhân đơn giản như vậy?
Anh đưa bác sĩ xuống dưới lầu, vứt cho Tiểu Hách một ánh mắt ra hiệu, Tiểu Hách vội theo sau, nhắc đối phương giữ bí mật việc này, thuận tiện tiễn bác sĩ rời đi.
Dung Đình nhìn hai người rời đi, lúc này mới đi lên lầu. Trong phòng ngủ, Lục Dĩ Quyến vừa tỉnh lại không bao lâu, đang vịn giường chuẩn bị đứng lên.
"Em làm gì thế, thành thành thật thật nằm đi…" Dung Đình bước nhanh hơn đến bên cạnh Lục Dĩ Quyến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!