Thông tin truyện
Phượng Minh
Ta và Phò mã là đôi phu thê hữu danh vô thực.
Hắn làm Thế t.ử gia của hắn, ta làm Trưởng công chúa của ta. Hai phủ tách biệt, không can dự lẫn nhau.
Cho đến khi vị biểu muội ngang ngược kia của hắn vào kinh. Đó là một tiểu cô nương kiêu căng quá mức, ỷ vào sự che chở và sủng ái của Phò mã. “Vô ý” xông vào thư phòng của ta, một mồi lửa thiêu rụi cả căn phòng cùng bao tâm huyết của ta.
Sau chuyện đó, nàng ta nép sau lưng Phò mã, bĩu môi oán trách:
“Ta chỉ là không vừa mắt, nàng đã gả cho huynh rồi, lại còn giữ cả một phòng tranh vẽ nam nhân khác.”
Bùi Bình Tân thay nàng ta giải vây:
“Biểu muội chỉ là quá lo cho ta, điện hạ chớ nên tức giận.”
Ta khẽ gật đầu.
Ta là Trưởng công chúa đứng trên vạn người, hà tất phải chấp nhặt với một tiểu cô nương.
Nhưng ngay khi xoay người, ta bỗng rút thanh nhuyễn kiếm bên hông.
Một tiếng “xoẹt” lạnh lẽo vang lên, lưỡi kiếm xuyên qua lòng bàn tay Phò mã đang đưa ra cản, tiếp đó một kiếm cắ//t đứ//t cổ họng tiểu cô nương kia.