Chương 3: (Vô Đề)

Nàng ta chu môi, mượn danh phò mã, chặn người đưa về Vĩnh Ninh Hầu phủ.

"Mời thợ là chuyện ai trả giá cao thì được. Không thể vì nàng là công chúa mà các ngươi cúi đầu khom lưng, làm chuyện nịnh nọt, phá hỏng quy củ trong nghề chứ?"

"Huống hồ điểm tâm ngon như vậy, công chúa ăn được, còn di mẫu ta — chính là mẹ chồng danh chính ngôn thuận của nàng — lại không được ăn sao?"

Ban đầu, Bùi Bình Tân còn biết khó xử, vội kéo tay vị sư phụ, định đưa tới phủ công chúa xin lỗi ta.

Nhưng Lục Thanh Sương chống nạnh chặn giữa sân, mắng thẳng mặt:

"Biểu ca, chính vì huynh không dựng nổi phu cương, mới để nàng cưỡi lên đầu, khiến Hầu phủ thành trò cười ăn bám khắp kinh thành."

"Huynh không nuông chiều nàng, nàng tự khắc biết điều."

"Không được đi! Muội là biểu muội của huynh, chẳng lẽ lại hại huynh sao!"

Bùi Bình Tân bị nàng ta thuyết phục.

Sư phụ làm bánh của ta bị giữ lại Hầu phủ.

Dù sao cũng là phu thê một thời, Hầu phủ vì ta mà chịu không ít lời dị nghị.

Chỉ là chuyện ăn uống, ta nhường một lần cũng chẳng hề gì.

Nhưng có một ắt có hai.

Bùi Bình Tân từng hứa với ta, sẽ tìm ở mỏ ngọc một khối phác ngọc tốt nhất, làm quà cho đứa bé trong bụng Hoàng hậu.

Khối ngọc ấy sắc như mỡ dê, trong suốt linh động.

Lăng Vân chỉ nhìn qua một lần đã khen không ngớt.

Ta vì nhớ đến khối ngọc ấy, cũng tạm bỏ qua chuyện sư phụ làm bánh.

Thế nhưng sang tháng sau, khối ngọc bị chẻ làm ba.

Miếng tốt nhất thành chiếc vòng trong suốt trên cổ tay Lục Thanh Sương.

Phần lõi giữa bị tách ra làm hai.

Một miếng thành ngọc bội nơi eo nàng ta.

Một miếng thành ngọc đính trên chuỗi anh lạc.

Nàng ta ngẩng cao cổ, mang đầy ngọc xanh, khoe khoang giữa tiệc ở Hầu phủ.

Từng câu từng chữ, đều nhắm thẳng vào ta:

"Thái hậu nương nương khen ta xinh xắn. Ngọc thì có phần già dặn, nhưng chia làm ba đeo trên người ta lại thành ra đáng yêu."

Ta dựa trên ghế Thái sư, thu hết vẻ đắc ý của nàng vào mắt.

Nếu đến lúc ấy ta còn không nhìn ra sự cố ý nhắm vào mình trong ánh mắt nàng thì uổng công sống bao năm trong hậu cung.

Nụ cười khinh nhạt của ta rơi vào mắt nàng, lại thành ra cố nén vui gượng.

Nàng ta được đà lấn tới, nâng chén rượu hỏi xa:

"Điện hạ quả thật thông tuệ, biết mình phong thái trầm lắng, không mượn sức ngọc để ép thân, khỏi sinh vẻ già cỗi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!