Chương 1: (Vô Đề)

Ta và Phò mã là đôi phu thê hữu danh vô thực.

Hắn làm Thế t. ử gia của hắn, ta làm Trưởng công chúa của ta. Hai phủ tách biệt, không can dự lẫn nhau.

Cho đến khi vị biểu muội ngang ngược kia của hắn vào kinh. Đó là một tiểu cô nương kiêu căng quá mức, ỷ vào sự che chở và sủng ái của Phò mã. "Vô ý" xông vào thư phòng của ta, một mồi lửa thiêu rụi cả căn phòng cùng bao tâm huyết của ta.

Sau chuyện đó, nàng ta nép sau lưng Phò mã, bĩu môi oán trách:

"Ta chỉ là không vừa mắt, nàng đã gả cho huynh rồi, lại còn giữ cả một phòng tranh vẽ nam nhân khác."

Bùi Bình Tân thay nàng ta giải vây:

"Biểu muội chỉ là quá lo cho ta, điện hạ chớ nên tức giận."

Ta khẽ gật đầu.

Ta là Trưởng công chúa đứng trên vạn người, hà tất phải chấp nhặt với một tiểu cô nương.

Nhưng ngay khi xoay người, ta bỗng rút thanh nhuyễn kiếm bên hông.

Một tiếng "xoẹt" lạnh lẽo vang lên, lưỡi kiếm xuyên qua lòng bàn tay Phò mã đang đưa ra cản, tiếp đó một kiếm cắ//t đứ//t cổ họng tiểu cô nương kia.

1.

Máu tươi văng tung tóe, b.ắ. n cao đến ba thước.

Tiểu cô nương kiêu căng quá mức kia, nét ngang ngược và đắc ý trên mặt còn chưa kịp thu lại, đã lập tức tái nhợt, "bịch" một tiếng ngã quỵ xuống đất.

Đôi mắt đen to tròn vốn luôn trợn lên nhìn ta, lúc này vô lực, trong đó cuộn trào kinh hoàng cùng khó tin, cho đến khi c.h.ế. t vẫn trừng trừng nhìn chằm chằm vào mũi giày của ta.

Cả viện đầy những tân khách đến thưởng hoa, đều bị dọa đến cứng đờ tại chỗ, run rẩy không thôi.

Ta ném thanh kiếm còn dính m.á. u xuống, thản nhiên nói:

"Còn chưa thưởng hết hoa, tất cả ngồi xuống cho bản cung!"

Chậu mẫu đơn  Diêu Hoàng bày giữa viện, vì trúng phải vết m.á. u mà tựa như rơi lệ, lại tựa như đẫm huyết, lạnh lẽo đến tận xương, ngược lại càng thêm phần đẹp đẽ.

Đám huân quý vốn nghển cổ chờ xem ta bị khiêu khích đến khó xử, lúc này đành nén c.h.ặ. t nỗi sợ hiện rõ trên mặt, dưới uy áp của ta, ngoan ngoãn ngồi trở lại chỗ cũ, cúi đầu thưởng hoa uống trà.

Thi thể nữ nhân Lục Thanh Sương nằm trên đất, cứ thế phơi bày tr*n tr** trước mắt mọi người, như bị bêu xác giữa ban ngày.

Đủ để cảnh tỉnh những cựu thần huân quý đang ôm tâm tư muốn gõ cửa thử thách, khiến ta phải mất mặt.

Lục Thanh Sương tự xưng mình là cỏ dại, không sợ mưa gió, mặc sức sinh trưởng.

Nàng ta động một chút lại bày ra bộ dạng ngang ngược vô lễ trước mặt ta, lấy đó làm bằng chứng cho cái gọi là thẳng thắn, phóng khoáng của mình.

Chỉ tiếc, nàng và ta khác nhau một trời một vực.

Nếu không có nhà họ Bùi, đời này nàng có muốn ngẩng đầu bước đến trước mặt ta, e rằng cũng phải dốc hết toàn lực.

Nàng thích phô trương trước mặt ta, cũng thích khiêu khích sự nhẫn nại của ta.

Vậy thì hôm nay, ta liền thành toàn cho nàng.

Cho nàng… c.h.ế. t hẳn trước mắt ta!

….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!