Vừa dứt lời, nội thị vội ghé tai hắn.
Chắc là bẩm việc ta vừa rời Từ Ninh cung, Thái hậu đã thổ huyết hôn mê, triệu thái y gấp.
Một trận chiến với Thái hậu, ta đại thắng.
Đối thủ của hắn, chỉ còn ta.
Ánh mắt Hoàng đế khẽ tối lại.
Hắn đẩy sủng phi ra, chỉnh lại xiêm y, đi đến án thư.
Cầm ngọc tỷ, cân nhắc rồi ném cho ta:
"Tỷ cũng thấy rồi, trẫm bận lắm. Thánh chỉ này, hoàng tỷ tự viết đi!"
Ta ôm ngọc tỷ nặng trĩu, nhìn hắn qua một dải ánh chiều.
Hắn dùng biểu tượng tối cao của hoàng quyền chính thống để thử ta, ép ta.
Nhận, là vượt thiên mệnh, mưu nghịch, sẽ bị thiên hạ thảo phạt.
Không nhận, hôn sự còn đường xoay chuyển, thánh chỉ hưu phu hôm nay không hạ xuống được.
Ta đứng trong ánh sáng, nửa người sáng rực, nửa người chìm trong bóng tối.
Hắn ẩn trong bóng, thần sắc mờ mịt.
Ta khẽ cười, chỉ vào tên nội thị đang quỳ:
"Ngươi, thay bệ hạ phân ưu!"
Tên nội thị mặt trắng bệch, quỳ sụp:
"Tội c.h.é. m đầu, nô tài không dám!"
Tờ giấy cửa sổ bị chọc thủng.
Tội danh trái thiên hạ, Tạ Chấp Tự ta không gánh.
Hoàng đế giả vờ giận, đá hắn hai cái:
"Đồ vô dụng, việc nhỏ thế cũng không xong. Trẫm đứng đây tức là ngầm cho phép ngươi làm. Sợ trẫm tính toán cái đầu heo của ngươi sao?"
Hắn không dám trở mặt với ta, tự tay viết thánh chỉ.
Ta vuốt nhẫn ngọc trên ngón cái, nhạt giọng:
"Hầu phủ dựa vào liên hôn với bản cung mà giữ vinh hoa phú quý. Bệ hạ thấy, hôn sự mất rồi, Vĩnh Ninh Hầu phủ còn xứng tồn tại sao?"
Năm đó Vĩnh Ninh Hầu kết đảng tư lợi, sắp bại lộ thì tự sát.
Hầu phủ gấp rút liên hôn với ta mới tránh được họa diệt tộc.
Hợp tác một lần, đôi bên cùng có lợi vốn không sai.
Nhưng Bùi Bình Tân khiến ta rất không hài lòng.
Bút Hoàng đế dừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!