Thông tin truyện
Biệt Cửu Ca
Lão bà t.ử bên cạnh Vương thị ra tay thực sự thô lỗ, lúc ấn ta vào hoa kiệu suýt chút nữa đã làm ta đập đầu vào thành ghế. Nếu không phải ta nhanh trí nghiêng đầu một chút, e là lúc này trán đã sưng lên một cục to như cái bánh bao rồi.
Kiệu hoa của Đoan Vương Phủ vững vàng lên đường, ta ngồi khoanh chân trong kiệu, chống cằm suy ngẫm. Một tháng trước, sư phụ ta đột nhiên mất tích, chẳng kịp để lại lấy một lời nhắn nhủ, chỉ có một túi tiền dính m.á.u rơi lại trước cửa Đạo quán. Để tìm Người, ta lần theo manh mối sư phụ để lại mà xuống núi.
Thế nhưng, khi truy tìm đến Đoan Vương Phủ, manh mối bỗng dưng đứt đoạn. Ta nghi ngờ việc sư phụ mất tích có liên quan đến nơi này, nhưng Vương phủ canh phòng cẩn mật, người ngoài căn bản không thể lẻn vào. Đặc biệt là từ ba tháng trước, sau khi Thế t.ử bị kẻ gian hãm hại dẫn đến hôn mê, Đoan Vương Phủ giờ đây đến một con muỗi bay vào cũng bị băm vằn thành tám mảnh.
Đoan Vương phi chẳng biết nghe lời gièm pha của kẻ nào, nói rằng chỉ cần cưới một nữ t.ử họ "Biệt", sinh vào năm Âm, tháng Âm, ngày Âm về xung hỉ cho Thế t.ử thì hắn sẽ tỉnh lại. Vương phi chắc là có bệnh cầu tứ phương, thật sự đã tìm một mối hôn sự cho Thế t.ử.
Mà khắp thành Trường An này, vừa sinh vào giờ Âm ngày tháng Âm, lại vừa khéo mang họ "Biệt", lứa tuổi phù hợp chỉ có duy nhất một nhà. Trùng hợp thay, người đó lại chính là thứ tỷ của ta - Biệt Quan Quan.