Chương 15: (Vô Đề)

Sư phụ nói đúng, duyên lỡ thì không cưỡng cầu, nhưng duyên định thì có cản cũng không được.

Ta sớm muộn cũng có một mái nhà thuộc về riêng mình. Giờ đây, ta đã tìm thấy chính duyên của đời mình.

Ngoại Truyện

Sau khi ta và Hoắc Nam Thần cử hành đại hôn lần nữa không lâu, Vương thị dẫn theo Biệt Quan Quan tìm đến tận cửa.

Tại đại sảnh Vương phủ, Vương thị đứng trước mặt Vương gia và Vương phi, lớn tiếng thưa rằng: "Một năm trước tuyển phi cho Thế t. ử gia, vốn dĩ người được chọn phải là Quan Quan nhà chúng ta. Ai ngờ ả Biệt Cửu Ca kia ở bên ngoài nhiễm phải tà môn ngoại đạo gì không biết, lại dám đ.á.n. h ngất tỷ tỷ mình ngay trong ngày thành thân để tự ý lên kiệu hoa."

"Nữ t. ử này mật lớn tày đình, dám lừa gạt cả Vương gia và Vương phi. Ta là mẫu thân của ả, thực không nỡ nhìn ả lầm đường lạc lối, nên hôm nay đặc biệt tới đây nói rõ sự thật."

Ta vừa bước chân vào cửa đã nghe thấy kịch hay, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Vương thị đúng là to gan thật đấy. Năm đó Biệt Quan Quan c.h.ế. t sống không chịu gả, giờ đây lại đổi trắng thay đen nói ta tham đồ phú quý mà cướp nhân duyên của ả. Chẳng phải là cậy ta không đưa ra được bằng chứng sao? Ta còn chưa kịp lên tiếng, Vương phi ngồi phía trên đã mở lời trước: "Ngày đó Quốc sư đại nhân chỉ nói, cần một nữ t.

ử họ Biệt sinh vào năm Âm, tháng Âm, ngày Âm, mọi sự không cần cưỡng cầu, cứ thuận theo duyên là được. Đã là Tiểu Cửu gả đến vào ngày đó, thì chính là duyên phận giữa con bé và T. ử Lăng."

"Nhưng mà, Biệt Cửu Ca ả..."

Vương thị còn định biện bạch, Vương phi đã lập tức sa sầm mặt mũi: "Ngươi không cần nói nhiều lời vô ích nữa, Đoan Vương phủ chỉ công nhận một vị Thế t. ử phi duy nhất, đó chính là Tiểu Cửu. Ngươi tưởng ta chưa từng điều tra qua sao? Ngày đó Tiểu Cửu gả đến đây bằng cách nào, chẳng lẽ ngươi không rõ hơn ta?"

Sắc mặt Vương thị và Biệt Quan Quan tức khắc trắng bệch.

Vương phi lạnh giọng quát: "To gan dám lừa dối Vương phủ, các người có mấy cái đầu để bị c.h.é.m?"

Vương thị và Biệt Quan Quan mặt xám như tro tàn, sau đó bị hạ nhân đuổi thẳng ra khỏi Vương phủ.

Ta gãi gãi lòng bàn tay Hoắc Nam Thần, hỏi chàng: "Nếu ngày đó người gả đến thực sự là Biệt Quan Quan, chàng sẽ thế nào?"

"Không thế nào cả." Hoắc Nam Thần nắm c.h.ặ. t t.a. y ta, "Cũng chẳng có 'nếu như' nào hết. Thê t. ử duy nhất đời này của ta, chỉ có thể là nàng."

Đúng vậy, làm gì có chuyện nếu như? Ngày ấy sư phụ đứng trước Đoan Vương phủ bấm tay tính toán, vốn dĩ đã định sẵn kết cục này rồi. Ta và chàng, chính là sợi tơ hồng làm bằng Huyền Thiết, có dùng kéo cũng chẳng thể cắt rời.

(Hoàn)

TỐNG TUYỀN CƠ

Ba mươi năm trước, ta bị muội muội cùng phụ khác mẫu đẩy xuống giếng sâu, dùng xích sắt khóa miệng, tạo bát quái trấn hồn.

Ả khoác lên mình Phượng quán hà phi, thay ta bước lên ngôi vị Hoàng hậu, hưởng tận vinh hoa phú quý.

Ta mang theo oán khí ngút trời, bao năm vất vưởng hóa thành lệ quỷ, không cam lòng nhập bước luân hồi.

Ai nấy đều ngỡ rằng đó đã là hồi kết của một câu chuyện.

Nhưng ba mươi năm sau, miệng giếng bị trấn yểm bất ngờ được mở ra. Một thi hài thiếu nữ bị ném thẳng xuống dưới. Máu tươi thấm đẫm xương khô, làm thối rữa phù chú. Kẻ vốn dĩ đã dứt hơi từ lâu, bỗng ngón tay khẽ cử động, đôi mắt từ từ mở ra.

Câu chuyện, giờ mới thực sự bắt đầu.

1.

Ta bò ra khỏi giếng, mượn xác hoàn hồn vào thân thể thiếu nữ nọ.

Lão quản gia

- kẻ vừa ném xác nàng xuống, tựa hồ không ngờ nàng còn có thể sống sót. Lão vừa kinh vừa nộ, quát lớn: "Ả tiện tì này, đắc tội với Đại phu nhân và tiểu thư mà còn muốn sống sao! Nương của ngươi chẳng qua chỉ là một ả nô tỳ rửa chân được lão gia sủng hạnh lúc say rượu. Nay trong cung đang tuyển phi, ngươi không c.h.ế.t, chẳng lẽ định tranh giành với Đại tiểu thư hay sao!"

Ta nhận ra lão.

Năm xưa, khi người Tống gia muốn sát hại mẫu t. ử ta, chính lão là kẻ ra tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!