Chương 3: (Vô Đề)

6.

Manh mối về sư phụ ta đứt đoạn tại Vương phủ, mà Hoắc Nam Thần cũng đột ngột hôn mê ngay trong viện của mình, ta lờ mờ cảm thấy hai chuyện này có liên quan mật thiết, chỉ là chưa có bằng chứng. Tóm lại, trong phủ này dù không có kẻ thủ ác thì cũng có kẻ không thoát khỏi can hệ.

Kẻ nào truy sát sư phụ, kẻ nào muốn hại Hoắc Nam Thần? Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Trở về Vọng Tích Viện nơi Hoắc Nam Thần cư ngụ, ta đóng c.h.ặ. t cửa phòng, đem tất cả những người và việc quan sát được trên đường kể lại cho hắn nghe. Hắn bảo ta để ý những kẻ bên cạnh, ta mới đến lần đầu, chẳng quen biết ai nên thấy gì nói nấy, tỉ mỉ đến mức ngay cả một con mèo hoang cũng không bỏ qua.

Nói hồi lâu thấy khát, ta rót chén trà uống một ngụm: "Con mèo đó là mèo cái, thấy thị vệ nào tuấn tú đi ngang qua là cứ kêu gào t.h.ả. m thiết, ta nhìn bộ dạng đó chắc là đang độ động hớn* rồi." (*Trạng thái động d.ụ. c của động vật.)

Sắc mặt Hoắc Nam Thần đen lại như đáy nồi: "Bảo ngươi chú ý người khả nghi, chứ không phải bảo ngươi chú ý chuyện này."

"Ồ." Ta thong thả bổ sung, "Thật ra ta muốn nói là, tuy ta không thể giúp Ngài trở về thân xác ngay lúc này, nhưng có thể giúp Ngài nhập vào một vật chứa, như vậy Ngài có thể tự mình ra ngoài thám thính tin tức." Sinh hồn của Hoắc Nam Thần vốn bị vây khốn quanh thân thể, không thể rời khỏi căn phòng này.

"Ngươi muốn ta nhập vào con mèo đó?"

Ta giải thích: "À, nếu Ngài không thích làm mèo, ta cũng có thể để Ngài nhập vào người ta, chỉ cần Ngài không để tâm là được."

Vừa dứt lời, ta chợt thấy trên gương mặt lạnh lùng của Hoắc Nam Thần hiện lên một vệt hồng kỳ quái, ta vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác, "Thật ra không nhất định phải là vật sống, nhưng so với việc nhập vào người dễ bị phát hiện, hay nhập vào vật c.h.ế. t chỉ có thể nghe nhìn mà không thể cử động, thì những linh thú trí lực thấp này là lựa chọn tốt nhất."

Hoắc Nam Thần im lặng giây lát, thần sắc có chút không tự nhiên: "Đi bảo Đoạn Vũ tìm một con mèo sạch sẽ về đây, phải là mèo đực."

7.

Ta nghiêng đầu, không nhịn được mà bật cười một tiếng.

"Đoạn Vũ là ai?" Ta hỏi.

"Ám vệ của ta."

Hoắc Nam Thần dạy ta một đoạn khẩu kỹ làm ám hiệu. Ta vừa mới thử thổi ra một tiếng sáo lưu loát, ngoài cửa đã nghe tiếng "vút" một cái, một bóng đen lập tức đáp xuống trước cửa phòng.

"Ty chức Đoạn Vũ, Thế t. ử phi có gì sai bảo ạ?"

Ta đứng dậy mở cửa, trước mặt là một nam t. ử vận hắc y đang quỳ một gối. Ta thầm nghĩ ám hiệu này dùng thì tốt thật, nhưng nếu bị kẻ khác học lỏm được thì gay go. Nhưng đây là chuyện của Hoắc Nam Thần, ta chỉ cần làm tròn bổn phận là được. Nghĩ xong, ta nghiêm sắc mặt nói: "Làm phiền Đoạn tướng quân tìm giúp ta một con mèo, nhớ tắm rửa sạch sẽ, và nhất định phải là mèo đực."

Đoạn Vũ cũng không hỏi ta cần mèo làm gì, nhận lệnh xong liền đi ngay, đúng là người ít nói mà ra tay tàn khốc. Nhìn bóng dáng hắn phi thân v. út qua mái nhà rồi biến mất, ta thầm nghĩ ám vệ của Hoắc Nam Thần quả nhiên không phải hạng xoàng, công phu này ta tự cảm thấy mình chẳng bằng một phần mười.

Chưa đầy nửa tuần trà, Đoạn Vũ đã ôm một con mèo đen sạch sẽ trở về. Ta đón lấy từ tay hắn, nhấc bổng lên nhìn thử phía dưới, vô thức lẩm bẩm: "Trứng của nó bị thiến rồi, như vậy chắc là sẽ không động hớn nữa chứ?"

Gương mặt Hoắc Nam Thần xanh mét, giọng nói như nghiến răng nghiến lợi: "Biệt Cửu Ca, ngươi có biết liêm sỉ là gì không!"

Ta bĩu môi, chẳng mấy để tâm: "Có gì đâu mà, có phải xem của Ngài đâu?"

"Ngươi còn dám nói!"

"Được rồi được rồi, không nói nữa." Thấy Hoắc Nam Thần sắp nổ tung, ta đành qua loa mấy câu để chấm dứt chủ đề khiến hắn nổi đóa này. Thật là, một nam t. ử hán đại trượng phu mà da mặt mỏng hơn cả tờ giấy.

Ta đặt con mèo đen lên bàn, c.ắ. n đầu ngón tay, điểm một giọt m.á. u lên trán nó, "Xong rồi, giờ Ngài nhập vào thử xem."

Lúc này Hoắc Nam Thần mới nguôi giận đôi chút, bay lơ lửng lại gần. Hắn vừa tiếp cận, hồn thể liền bị sức hút từ con mèo đen kéo mạnh vào trong.

8.

"Hoắc Nam Thần?" Ta thử gọi tên hắn. Máu của ta là linh khí trừ tà tốt nhất, đồng thời cũng là pháp khí dẫn hồn hữu hiệu nhất. Sau khi Hoắc Nam Thần nhập xác, ta không còn thấy hồn thể của hắn nữa, nên không chắc tình hình thế nào.

"Ta đây." Con mèo đen trên bàn loay hoay một hồi mới động đậy móng vuốt. Tiếng phát ra là tiếng mèo kêu, nhưng lọt vào tai ta lại chính là giọng của Hoắc Nam Thần.

Hơn nữa, vì hắn đang ở trong vật chứa do ta làm phép, ta có thể trực tiếp dùng tâm ấn để đối thoại với hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!