Sở dĩ hắn đột ngột hôn mê là vì bị kẻ nào đó hạ chú, dẫn đến hồn lìa khỏi xác, chỉ có thể vất vưởng chốn nhân gian dưới dạng linh hồn mà không thể quay về thân xác, dân gian gọi đây là chứng Ly Hồn.
Hoắc Nam Thần nghe xong lời giải thích của ta, mày kiếm khẽ nhíu: "Ngươi tên Biệt Cửu Ca? Là gả thay thứ tỷ sang đây?"
Ta gật đầu: "Nói chính xác hơn là bị kế mẫu và thứ tỷ đ.á.n. h ngất rồi nhét vào kiệu hoa."
Dù ta biết rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối, nhưng nếu không nói thế thì sao ta có thể thoát tội được. Sau này nếu Hoắc Nam Thần tỉnh lại có muốn trách phạt thì cũng chỉ nhằm vào ba người nhà họ, còn một nữ t. ử yếu đuối vô tội như ta, kiểu gì cũng được mở cho một con đường sống.
Hoắc Nam Thần chẳng rõ đang suy tính điều gì, hắn im lặng giây lát rồi lại hỏi: "Vì sao ngươi có thể nhìn thấy ta?"
4.
Ta dụi dụi mắt. Sáng sớm đã bị lôi dậy trang điểm, dù không phải tự mình động thủ nhưng một ngày giày vò thế này còn mệt hơn cả lúc ta liên tục truy bắt ác quỷ suốt ba ngày đêm.
Ta ngả người xuống giường, định kéo chăn thì Hoắc Nam Thần đã bay tới đè lên chăn, bộ dạng như thể không có câu trả lời thì quyết không bỏ qua.
"Ngài để ta nằm xuống nói được không, người c.h.ế. t còn được ăn bữa cơm đoạn đầu mà?" Ta nằm thẳng cẳng, càm ràm oán trách.
Hoắc Nam Thần định nói lại thôi, cuối cùng cũng chịu nhường bước, còn chủ động phẩy ra một luồng âm phong thổi tắt nến.
Nằm trên giường, một bên là thân xác đang say ngủ của Hoắc Nam Thần, bên kia là linh hồn của hắn, ta thoáng cảm thấy mình có chút tội lỗi kiểu "trái ôm phải ấp".
"Không được ngủ, nói cho rõ ràng đã." Hoắc Nam Thần thấy ta vừa chạm giường đã muốn ngủ, vừa lạnh giọng vừa đưa tay định vạch mí mắt ta ra.
Dù không chạm vào thực thể nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn khiến ta tỉnh táo lại đôi chút, "Ngài đã nghe qua 'Âm Dương Nhãn" bao giờ chưa?" Ta ôm chăn, mắt nhắm mắt mở.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Hoắc Nam Thần nhíu mày sâu hơn: "T. ử bất ngữ quái lực loạn thần*." (*Khổng T. ử nói, không bàn về những chuyện quái dị, bạo lực, phản loạn và thần ma.)
Ta gắng gượng mở mắt nhìn hắn: "Nhưng Ngài lúc này chính là cái thứ 'quái lực loạn thần' ấy đấy."
Hoắc Nam Thần tức khắc cứng họng.
"Từ nhỏ ta đã thấy được những thứ người thường không thấy, ma quỷ dị dạng, quỷ quái nhảy múa." Ta vừa nói giọng vừa nhỏ dần, "Cha ta mắng ta nói năng xằng bậy, kế mẫu mắng ta mang lại vận rủi cho gia đình. Năm sáu tuổi ta bị họ đuổi khỏi nhà, chính sư phụ đã đưa ta về Đạo quán nuôi dưỡng đến khôn lớn."
Hoắc Nam Thần im lặng rất lâu, hắn định nói gì đó nhưng ta đã sớm chìm vào giấc ngủ. Đã lâu lắm rồi ta mới được ngủ một giấc ngon thế này, có lẽ giường của Vương phủ thực sự êm ái hơn giường gỗ cứng ở khách đ**m.
Ta vươn vai một cái, đang cảm thán đời người chia ba bảy loại, cái giường cũng chia ba bảy đường, thì vừa ngước mắt lên đã chạm ngay phải ánh nhìn của Hoắc Nam Thần đang khoanh tay bay lơ lửng trước giường.
"À... tối qua cuối cùng Ngài đã nói gì thế?"
5.
Ta nhớ mang máng là hắn có nói gì đó, nhưng Hoắc Nam Thần lại nhất quyết không thừa nhận. Hắn trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, nói: "Tỉnh rồi thì mau rửa mặt chải đầu đi, đến giờ đi thỉnh an rồi."
Ta bĩu môi. Đúng là chẳng thuận mắt bằng cái thân xác đang nằm trên giường kia mà.
Dù vậy, Vương phủ có quy củ của Vương phủ, Hoắc Nam Thần đã nhắc nhở ta. Vương phi ban cho ta một thị nữ thân cận tên là Linh Nguyệt, còn có một thị nữ khác là Thu Dung vốn làm việc ở viện của Hoắc Nam Thần. Vương phi thấy nàng nhanh nhẹn lại làm việc an tâm nên thăng làm thị nữ nhất đẳng, cùng Linh Nguyệt cận thân hầu hạ ta.
Sau khi vệ sinh xong, Linh Nguyệt trang điểm cho ta rồi cùng ta đi thỉnh an Vương gia và Vương phi.
Nhân khẩu của Đoan Vương phủ khá đơn giản. Nghe nói Đoan Vương một lòng đam mê cờ vây, hậu viện ngoài Vương phi thì chỉ có một vị di nương đi lên từ thân phận thông phòng, ngay cả Trắc phi cũng không có. Con cái lại càng đơn chiếc, ngoài đích t. ử Hoắc Nam Thần thì chỉ có thứ trưởng t. ử Hoắc Hưng Văn do di nương kia sinh ra.
Sau khi dâng trà, Đoan Vương lại vội vã đi nghiên cứu ván cờ của ông, Vương phi đã quá quen với việc này nên ngay cả mắt cũng chẳng thèm động đậy. Bà gọi ta đến bên cạnh, hỏi han kỹ lưỡng về sở thích của ta rồi sai hạ nhân mang đồ đến viện của chúng ta.
Thật ra, năm xưa ta từng có duyên gặp qua Đoan Vương phi một lần. Bà là một phu nhân có lòng thiện lương nhân đức, lại đoan trang mỹ lệ. Chỉ là sau khi đứa nhi t. ử duy nhất gặp chuyện, mái tóc đen nhánh đã điểm thêm sợi bạc.
Vương phi không hỏi ta bất cứ điều gì liên quan đến Hoắc Nam Thần. Có lẽ bà thực sự từng ôm hy vọng việc xung hỷ có thể khiến con mình tỉnh lại, nhưng bà không hề tạo áp lực cho ta. Bà chỉ là một người mẹ thương con tha thiết nhưng không hề ngu muội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!