Tác giả: Phi Ý Sở Tư

Lên kinh tìm thân, chẳng ngờ đã có một cô nương nhanh chân hơn ta một bước đến nhận thân rồi. Nàng ta có vết bớt giống hệt ta, lại biết rõ mọi chuyện cũ của ta. Thế tử ném ra mười văn tiền: “Muội muội ta từ nhỏ đã thông tuệ, đâu phải hạng nói lắp như ngươi có thể mạo danh?” Ngay lúc ta định giải thích, trước mắt bỗng nhiên hiện ra những dòng chữ lạ. 【Vô ích thôi, nữ chính là người xuyên không tới, cô ta biết tất cả mọi thứ về muội muội.】 【Đáng tiếc thật. Muội muội thật không sống sót qua nổi...
Ta tỉnh lại khi Tạ Bất Từ đã ra ngoài. Nha hoàn Tiểu Tang nói hắn đã lên chùa Thanh Sơn, lúc về sẽ mang cho ta chút bánh ngọt trong chùa. Món chay ở nơi đó ta đã thầm nhung nhớ bấy lâu, vậy mà vẫn chưa một lần được nếm thử. Ta nhìn đôi bàn tay mình, mềm mại, trắng ngần. Lại vội vàng liếc nhìn mình trong gương đồng. Thật mỹ miều! Ông trời đối với ta không tệ, vậy mà lại để ta trọng sinh rồi. Ta vui mừng khôn xiết, ôm chầm lấy Tiểu Tang: "Mau, thu dọn hành lý, chúng ta về nhà!" Tiểu Tang mơ hồ...
Ngày tiểu thư thành thân, nàng ta tuyên bố trước mặt bàn dân thiên hạ rằng muốn ta gả cho Hầu gia. Nhưng ta chỉ là một nha hoàn nhóm lửa thôi mà! Nàng ta nói: "Hầu gia vì ta mà gãy chân, ta không thể bỏ mặc hắn. Tiểu Hàn, ngươi hãy thay ta gả sang đó để chăm sóc hắn đi." Ta vừa định từ chối thì trước mắt bỗng nhiên lướt qua một dải bình luận: [Nữ chính thật lương thiện, đến đại kết cục rồi vẫn còn tìm người chăm sóc cho nam phụ tàn tật.] [Tiếc là nam phụ sẽ tự sát ngay sau khi nữ chính thành...