Chương 7: Hết

18

[Cô ta điên rồi à?! Tính giết người diệt khẩu sao?!]

[Muội muội mau chạy đi!]

Ta lùi lại nửa bước, đanh giọng hỏi: "Rốt cuộc ngươi là ai? Ngọc bội hình cá của ta từ đâu mà có?"

Chu A Mãn nhếch môi nở một nụ cười vặn vẹo: "Ngọc bội là ta nhặt được. Đợi ngươi chết rồi, ta sẽ là Chu A Mãn duy nhất!"

"Hầu gia, phu nhân, những lời vừa rồi… đều nghe rõ cả rồi chứ?" Một giọng nói uể oải vang lên cách đó không xa: "Thế tử đâu rồi? Tai chắc không điếc đấy chứ?"

Tống Quân Huyền chậm rãi bước ra từ sau tán cây phủ đầy tuyết, theo sau là vợ chồng Định An Hầu, Chu Úc Xuyên, cùng vài vị triều thần quý nữ vẫn chưa rời tiệc.

Ta nhanh chóng đi về phía huynh ấy, huynh ấy nắm lấy tay ta trong lòng bàn tay, khẽ hà hơi ấm.

"Có lạnh không?"

Ta lắc đầu.

Thực ra lúc cung nữ kia tới, huynh ấy đã nhanh chóng vạch một cái vào lòng bàn tay ta. Một ánh mắt trao nhau, ta đã hiểu ý.

Huynh ấy lớn lên trong cung, những thủ đoạn hại người này đã khắc sâu vào xương tủy, làm sao có thể vì một cung nữ lạ mặt mà vội vàng rời đi, bỏ mặc mình ta ở đây.

Chu A Mãn sắc mặt trắng bệch, vội vàng biện minh: "Cha, con mới là A Mãn mà! Là cha đích thân đặt tên cho con… Ca ca, huynh đã nói nếu có kẻ bắt nạt muội, huynh nhất định sẽ bảo vệ muội chu toàn mà… Mẹ, lúc nhỏ mẹ hằng đêm bế con hát ru cho con ngủ, con…"

Tống Quân Huyền bỗng nhiên khẽ ngân nga một đoạn nhạc.

"Là bài này sao? Trùng hợp quá, ta cũng biết, là A Thu dạy ta đấy."

Hầu phu phu nhân thân hình lảo đảo, kinh ngạc nói: "Khúc nhạc này… là điệu hát ru mẹ truyền lại cho ta…"

"Ả là yêu quái! Ca ca, mau thiêu chết ả đi! Ả muốn hại ta!"

Chu Úc Xuyên lại lùi lại một bước, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa ta và nàng ta. Hắn ta bỗng quay sang Tống Quân Huyền: "A Thu tiểu thư… làm sao quen biết với Vương gia?"

Chu A Mãn không dám tin: "Ca ca?! Huynh không tin ta?!"

Tống Quân Huyền nhàn nhạt nói: "Năm đó ta và muội ấy cùng bị nhốt trong sào huyệt của thổ phỉ. Là A Thu nói với ta, muội ấy phải trở về, vì ca ca ở nhà đã hứa vào sinh nhật bốn tuổi sẽ làm cho nàng một chiếc đèn lồng thỏ."

Hóa ra huynh ấy vẫn nhớ.

Cho dù là chiếc đèn lồng thỏ không bao giờ được thực hiện kia, huynh ấy cũng đã âm thầm thử làm cho ta một chiếc.

19

Chu Úc Xuyên đột ngột quay đầu, nhìn chằm chằm Chu A Mãn: "Mấy ngày trước, ta muốn bù đắp quà sinh nhật bốn tuổi cho muội, hỏi muội muốn gì. Muội nói…"

Giọng hắn dần trầm xuống: "Muốn một chiếc trâm cài bằng hắc ngọc."

Chu A Mãn hoảng loạn nói: "Ta, ta đã lớn rồi, một câu nói bâng quơ lúc nhỏ làm sao mà nhớ được…"

"Quên thì cũng quên rồi…"

Tống Quân Huyền ngắt lời nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo.

Lời vừa dứt, Đại hoàng tử dẫn theo thị vệ áp giải hai người từ phía con đường trong cung đi tới. Chàng nhướn mày cười với Tống Quân Huyền: "Cữu cữu, tìm thấy người rồi."

Tống Quân Huyền gật đầu: "Không uổng công ta thương cháu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!