20
Khoan đã! Lời này của chàng là có ý gì?
Chàng cũng trọng sinh sao? Chuyện này là thế nào? Ông trời đi ngủ rồi sao? Một người, hai người rồi lại ba người đều trọng sinh?
Cái đất Kinh thành này rốt cuộc còn bao nhiêu kẻ trọng sinh nữa? Hay là dứt khoát lập luôn một cái hội đồng hương cho rồi?
Đầu óc ta rối như tơ vò, bên cạnh lại vang lên một giọng nói hớn hở.
"Tỷ tỷ, kiếp trước của muội..."
Ta nhìn gương mặt viết đầy vẻ chờ mong của nàng, im lặng trong chốc lát.
"Đúng như muội mong nguyện."
Thanh nhi reo lên một tiếng "ya", vui mừng khôn xiết.
Ta…
Trở về phủ, mẹ hỏi ta đã đi đâu, ta nói ra bờ sông hóng gió. Bà không hỏi nhiều, bận rộn lo liệu các hạng mục cho hôn sự. Mùa thu ngày càng gần, giá y đã sửa lại ba lần, cuối cùng cũng vừa vặn.
Còn về phần Tạ Bất Từ ——
Ta nghe Thanh nhi kể lại: "Tỷ tỷ, Tạ thế t. ử hôm qua uống rất nhiều rượu, suýt chút nữa thì ngã xuống sông, may mà được người qua đường vớt lên."
Ta "ồ" một tiếng.
Chẳng màng tới.
Quản không nổi, thật sự quản không nổi nữa. Có những con đường phải tự mình đi, có những cửa ải phải tự mình vượt qua.
Một ngày trước khi thành thân, Tạ Bất Từ đến.
Hắn không vào phủ, chỉ đứng trước cổng phủ Thái phó, tay bưng một chiếc tráp gỗ trắc.
Tiểu Tang nói: "Thế t. ử nói là thay Tạ phu nhân mang lễ chúc mừng tới."
Ta bước ra cửa. Hắn so với lần trước gặp đã gầy đi một vòng, xương gò má nhô hẳn ra, cả người bao trùm trong nỗi bi thương.
"Chúc mừng." Tạ Bất Từ đưa tráp cho ta, giọng nói khàn đặc.
Ta nhận lấy, nói lời cảm ơn.
Im lặng hồi lâu, hắn chợt mở lời: "Tuân Nhược, thực ra bên cạnh ta luôn có một linh hồn."
"Là nàng phiên bản tuổi già."
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, không rõ là cười hay là tự giễu: "Bà ấy ngày nào cũng đ.á.n. h ta mắng ta, bảo ta đừng có làm lỡ dở nàng. Còn nói kiếp trước là do ta đáng đời."
Ta sững sờ. Phiên bản tuổi già của ta sao?
"Ta đúng là đáng đời thật, yêu mà chẳng tự biết."
Nói xong câu này, Tạ Bất Từ bỗng nhìn sang bên cạnh, trên mặt lộ ra một vẻ bất lực.
Hắn nói với khoảng không: "Ta sẽ không làm sai chuyện gì nữa đâu, bà đừng đ.á.n. h nữa."
"Ta bỗng thấy cái thể chất này cũng không tệ. Ít nhất vẫn còn một Tuân Nhược ở bên cạnh bầu bạn với ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!