Thông tin truyện
Sinh Không Đồng Tâm, Chết Không Đồng Quan
Ta là người thê tử mà Hoắc Quyết buộc phải cưới khi còn trẻ, chỉ vì muốn nắm lấy binh quyền.
Sử quan nói ta là một hiền hậu.
Đứa con nuôi gọi ta là từ mẫu.
Chỉ có Hoắc Quyết mắng ta là đ[ộ]c phụ.
Hắn hận ta quyền thế ngập trời, cho rằng ta đã hại ch[ế]t người thê tử tóc kết thuở đầu của hắn.
Hắn mắng ta dã tâm lang sói, không biết cúi đầu khuất phục trước hắn.
Khi ta lâm bệnh qua đời, đứa con nuôi quỳ bên giường, khóc đến nước mắt nước mũi đầm đìa, cầu xin ta gắng chờ một chút, chờ Hoắc Quyết đang chinh chiến nơi xa trở về để tiễn ta đoạn đường cuối cùng.
Ta khép mắt lại, không muốn gặp hắn thêm lần nào nữa.
Chỉ để lại một câu di ngôn: “Ta và Hoắc Quyết, sống chẳng đồng lòng, ch[ế]t cũng chẳng chung quan tài.”