Chương 5: (Vô Đề)

8.

Quả nhiên, sau khi khước từ lời cầu thân của Hoắc Quyết, chưa đầy một tháng hắn đã nhân danh thiên tử dẫn quân nam hạ, ép thẳng đến biên giới Giang Đông.

Ta đứng trên đài cao bên bờ sông, gió sông lạnh buốt thổi qua.

Phía đối diện, chiến thuyền ken đặc kéo dài thành một dải đen kịt. Rõ ràng lần này Hoắc Quyết gần như đã điều động toàn bộ binh lực dưới trướng.

Biểu ca do dự khuyên ta: "A Đàn, lần này Hoắc Quyết đến khí thế hung hăng. Người của chúng ta phát hiện mặt sông quanh đây đều bị rải đầy dầu hỏa, mà lúc này hướng gió lại bất lợi cho chúng ta. Hay là chúng ta…"

Ta cắt lời: "Truyền lệnh xuống."

"Toàn quân chờ lệnh, chuẩn bị nghênh chiến."

Biểu ca muốn nói lại thôi, cuối cùng không khuyên nữa.

Ngăn giữa chúng ta chỉ là một dải sông, bóng dáng Hoắc Quyết ở bên kia bờ.

Ta chăm chú nhìn mặt sông, lòng bàn tay siết chặt đến trắng bệch, phải dằn nén rất lâu mới tìm lại được giọng nói rõ ràng nhất của mình.

"Thiên mệnh vô thường. Chỉ khi gió thuận về phía hắn, hắn mới có thể dùng hỏa công."

Nếu gió không thuận, chẳng khác nào tự tìm đường ch[ế]t.

Gió sông càng lúc càng gấp.

Hoắc Quyết đang chờ.

Ta cũng đang chờ.

Đến đêm, ta nhìn thấy ánh lửa bùng lên.

Ngọn lửa cuộn trào như lưỡi rồng, quét ngang mặt sông.

Chiến thuyền phía Bắc ép tới, thuyền của Giang Đông liên tục lùi lại.

Các tướng phía sau liên tục hỏi ta có nên rút quân không.

Ta đứng yên tại chỗ, chỉ nói: "Đợi thêm chút nữa…đợi thêm chút nữa."

"Nữ quân! Nữ quân! Gió đổi rồi! Đổi rồi! Chúng ta đợi được rồi!!"

Khi lòng bàn tay gần như tê dại, ta cuối cùng nghe thấy trinh sát hét lớn.

Ánh lửa soi sáng nửa dòng sông.

Ta bất ngờ rút kiếm, giơ cao chỉ thẳng về phía trước: "Gió đã đổi! Giờ khắc này, thiên mệnh thuộc về Giang Đông!"

"Chư tướng sĩ, đ[á]nh trống, tiến công!"

Thiên mệnh ở ta, ta nhất định phải thắng!

Trong khoảnh khắc, vô số mũi tên tẩm lửa b[ắ]n ra cùng lúc lao thẳng vào giữa lòng sông.

Hướng gió đảo ngược.

Ta nhìn thấy chiến thuyền của Hoắc Quyết là những chiếc đầu tiên bị lửa cuốn vào, tiếng binh đao và lửa cháy bên kia bờ vọng lại từ rất xa.

Suốt một đêm, ta không hề chợp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!