1.
Sau khi nhắm mắt, cả một đời người như đèn kéo quân lướt qua trước mắt ta, có cố nhân cũng có kẻ thù.
Ta bỗng tự hỏi, cả đời này của mình rốt cuộc là gì đây?
Rốt cuộc ta là quân cờ của ai?
Là của phụ thân?
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
Hay là của Hoắc Quyết?
Trong cơn mơ hồ, ta dường như còn nghe thấy giọng của mẫu thân.
Bà dịu dàng gọi ta: "Hối Hối."
Bà nói: "Hối Hối à, Hối Hối của ta…hãy bay đi đi, bay thật xa."
"Kiếp sau đừng làm nữ nhi Tiết gia, cũng đừng làm nhi tức Hoắc gia."
Ta đuổi theo hỏi mẫu thân: "Vậy nếu con không làm những điều đó…thì con sẽ là ai?"
Bà khẽ đáp: "Chỉ cần làm Hối Hối thôi…một Hối Hối có thể bay đi thật xa."
2.
"Tiểu thư! Tiểu thư!"
Khi ta mở mắt ra lần nữa, trước mặt là gương mặt trẻ trung đầy sức sống của thị nữ Đan Nương.
Ta giơ tay lên, hơi ấm truyền qua đầu ngón tay chân thực đến lạ.
"Tiểu thư sao lại nhìn Hoắc Hầu gia đến ngẩn người vậy?"
- Đan Nương khẽ hỏi.
Ta không trả lời, chỉ chăm chăm nhìn Hoắc Quyết.
Qua tấm bình phong, ta thấy phụ thân lại nâng chén rư[ợ]u kia lên, chén rư[ợ]u nói rằng sẽ lấy đất Giang Đông làm sính lễ.
Hôm nay vốn là tiệc cập kê của ta.
Năm xưa phụ thân chinh chiến bốn phương, là một quân hầu danh chấn thiên hạ.
Còn Hoắc Quyết khi ấy tuổi trẻ hăng hái, vượt ngàn dặm đến tận Giang Đông chỉ để đích thân cầu thân ta với phụ thân.
Thế nhưng, hắn không hề liếc nhìn ta lấy một lần chỉ đứng dậy, khom người hành lễ với phụ thân.
Ta biết rất rõ, ngay trong hôm nay, bọn họ sẽ lấy ta làm tín vật, lập lời thề kết minh với nhau.
Sau này, sử sách cũng ghi lại ngày ấy.
Chỉ tiếc rằng nhân vật chính là phụ thân và Hoắc Quyết, còn về ta, chỉ lưu lại vỏn vẹn chín chữ: [Thê tử của Vũ Đế, nữ tử Tiết gia.]
"Ta không đồng ý!"
Ta xông ra từ sau tấm bình phong, lớn tiếng quát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!